Anh Xin Muôn Kiếp Yêu Em Mà Thôi

Trần Ngọc Mười Hai

“Đừng, đừng nhìn anh bằng đôi mắt buồn vời vợi.
Thà em nói, thà em trách rằng: anh dối gian thật nhiều.
Bây giờ chỉ còn đôi ba giây phút cuối bên nhau Em nói đi, em nói đi,
Dù chỉ một lời làm tan nát lòng nhau.

“Muôn kiếp yêu em” ư? Nhưng, sao cứ gọi đó là “lời cuối cho Em”? Phải chăng, đây lại là lời trăn trối từ các vị đang sửa soạn về nhà Cha, như vẫn bảo? Vẫn bảo, là vẫn cứ tự nhiên ca hát những lời như: “Đừng, đừng nhìn anh bằng đôi mắt buồn vời vợi. Thà em nói, thà em trách rằng: anh dối gian thật nhiều.
Bây giờ chỉ còn đôi ba giây phút cuối bên nhau Em nói đi, em nói đi,
Dù chỉ một lời làm tan nát lòng nhau.
Nếu! ngày mai nếu chúng mình xa nhau.
Anh xin hứa lời cùng em lần cuối.
Nếu! ngày mai nếu chúng mình xa nhau,
Anh xin muôn kiếp yêu em mà thôi.
Nếu! ngày mai nếu chúng mình xa nhau,
Anh xin hứa lời cùng em lần cuối.
Nếu! ngày mai nếu chúng mình xa nhau,
Anh xin muôn kiếp yêu em mà thôi.
(Nguyễn Vũ – bđd) Hôm nay đây, mỗi khi ai đó làm lễ “xuất quân” ra trận mạc, vẫn có lời hỏi rằng: người thế ấy, có còn phát biểu những câu tương tự ở trên không? Hoặc, ít ra là những nhận định khá “cứng” như Đức Giáo Tông độ nào, từng bảo ban:
“Bằng vào những nguyện khấn sốt sắng cho các nạn nhân trong mọi cuộc chiến nhân gian; và cũng để cảm ơn những người đã và đang dự phần vào các nỗ lực trợ giúp này khác đầy nhân ái, Đức Phanxicô đã kêu gọi mọi người hãy nguyện cầu cho các bà mẹ của mình còn ở dưới thế gian hoặc đã siêu thăng trên thiên quốc, nhân ngày Nhớ Ơn Mẹ 2017, cùng với ý tưởng bảo rằng: Đã đến lúc con người cần có quyết tâm ăn năn sám hối và nguyện cầu nhiều hơn nữa,
hầu chấm dứt các cuộc chiến đang lan rộng và các xung đột “phi lý’ khác.
Ngày nay, mọi người chúng ta đang cần hỗ trợ cuộc sống cũng như giùm giúp các bà mẹ ở khắp nơi để rồi ta chung lưng xây đắp tương lai tươi sáng cho cộng đồng của chúng ta vốn đang đòi hỏi mọi người biết quan tâm cách cụ thể đến sự sống và tình mẫu tử nữa… (X. Catholic News Service ngày 15/5/2017 trên tờ Catholic Herald có tựa đề là “Help End ‘absurd’ wars with penance and prayer, Pope Francis says”)
Có lẽ, đúng như lời Đức Phanxicô nói: hôm nay đây, con người phàm tục lại đã quên mất nhu cầu chuyện vãn với Đấng Thánh hiền ở trong Đạo; và ngày nay cũng chẳng còn ai bận tâm tới chuyện sám hối, đền tội hoặc quyết tâm quay trở về đời sống thánh hiến, như khi trước.
Người thời nay, cả ở trong lẫn bên ngoài nhà Đạo
– dù là Đạo Chúa hay bất Đạo nào khác – đã không còn “tỉnh thức nguyện cầu” cùng với Thần linh Thánh ái nữa. Trái lại, ai nấy chỉ biết ê a ba lời kinh, câu vãn, tiếng hát thanh tao để xin xỏ điều gì đó, thôi. Không tin ư? Thôi thì, ta hãy nghe tiếp lời Đức Phanxicô còn nói tiếp:
“Ngày hôm nay, cũng thế, người người luôn có nhu cầu khẩn thiết trong nguyện vãn sám hối để nhận lãnh ân huệ trở về. Trở về, mà thừa nhận kết cuộc của quá nhiều cuộc chiến trải dài khắp thế giới và còn lan tràn nhiều hơn nữa. Trở về, mà dứt đoạn các xung đột lớn nhỏ rất phi lý đang phá tan hoang bộ mặt của nhân loại.
Hãy trở về, để còn nhìn ra được rằng rất nhiều thường dân vô tội đang được xét nghiệm một cách đau buồn, dù họ là Kitô hữu, Hồi giáo hoặc thành viên sắc tộc thiểu số như người Yaziđi đang buộc giáp mặt với bạo tàn, đau khổ và hoặc kỳ thị.
Tôi đây, nay khuyến khích các cộng đồng khác nhau, hãy men theo con lộ của đối thoại và tình bằng hữu hầu xây dựng một tương lai gồm có cả sự tôn trọng, an ninh và hoà hoãn, xa rời cuộc chiến dù ở dưới bất cứ loại hình nào cũng thế.” (X. Catholic News Service, bđd)
Vâng. Cuộc chiến ác liệt ngày hôm nay, đã và đang xuất hiện dưới nhiều hình thức. Có khi, chỉ là xung đột nhỏ. Cũng có lúc, lại là những tranh giành lớn lao, to đùng như: giành ăn, giành mối, giành cả quyền hành và chức phận to nhỏ.
Vâng. Cuộc chiến ác liệt hôm nay lại đã len lỏi tận tâm can con người. Cả, những người lâu nay không cần hoặc không còn thèm thuồng bất cứ thứ gì ngoài những cái mình đã có và đang có.
Vâng. Quả có thế. Cuộc chiến quan trọng hôm nay, còn là và vẫn là cuộc chiến nội tại, bên trong con người. Chiến đấu rất nhiều để mãi mãi còn là con người đúng danh hiệu của “người con” của Thiên Chúa.
Vâng. Cuộc chiến hôm nay vẫn kéo dài, khi con người thường và hoặc người “con của Chúa” lại đã vô tâm quên lãng, không còn lý gì đến mục đích của sự sống nhân lành hạnh đạo như đã định.
Vâng. Cuộc chiến hôm nay vẫn cứ triền miên kéo dài từng đợt và trên từng chặng đường, ở chốn lưu đày này. Đó, là cuộc chiến nội tâm nội tại giữa cái xấu điều tốt, đến thiên thu. Tra tay xâm nhập vào cuộc chiến ấy, ai ai cũng muốn có ngày thành đạt. Không vấp ngã, cũng chẳng thất bại, dù thất bại đó có là mẹ thành công hay sao đó.
Và, ngõ hầu chiến thắng cuộc chiến nội tại này, người người cũng cần đến sự hỗ trợ của Đấng ở Bên Trên và hoặc của các bà Mẹ hiền còn sống hay đã khuất. Và, “lời cuối cho Em” sẽ là và phải là lời chúc để người người thành công trong chiến thắng, vẫn rất cần.
Để minh hoạ cho quyết tâm chiến thắng này, cũng nên quay về vườn hoa truyện kể có những câu truyện nhè nhẹ vốn dĩ khiến mọi người “lên tinh thần”, như sau:
“Truyện rằng:
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng phẳng: Cho BẰNG Nhận
Ích kỷ: Cho ÍT HƠN Nhận
Vị tha: Cho NHIỀU HƠN Nhận
Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:
– Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.
– Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.
– Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.
Ích kỷ:
– Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.
Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:
– Tôi nói vậy không đúng à?
– Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.
Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:
– Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.
Ích kỷ tán thành:
– Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.
Sòng phẳng trầm ngâm:
– Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.
Ích kỷ:
– Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.
– Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.
– Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?
– Anh có người yêu không?
– Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.
Tàu qua cầu vượt sông Âu Io. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:
– Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?
Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:
– Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân – Cho nhiều hơn Nhận. Ay là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.
– Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.
Vị tha mỉm cười:
– Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.
Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.
Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.
Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an và người đón đi Vị tha chính là Hạnh phúc.
Hãy đếm những nụ cười, đừng đếm những giọt nước mắt.
Hãy đếm những hạnh phúc, đừng đếm những tai họa.
Hãy đếm những gì ta được, đừng đếm những gì ta mất.
Hãy đếm những niềm vui, gắng quên đi những nỗi buồn..
Hãy đếm những ngày khỏe mạnh, quên đi lúc bệnh hoạn,
Hãy đếm những bạn thân, quên đi những người thù.” (Truyện kể trích từ Mạng vi tính)
Nghe kể như thế rồi, nay mời bạn và mà tôi ta lại
đi vào vườn hoa khác, có những lời lẽ khuyến khích mọi dân con nhà Đạo như sau:
“Vậy khi cái thân phải hư nát này mặc lấy sự bất diệt,
khi cái thân phải chết này mặc lấy sự bất tử, thì bấy giờ sẽ ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Tử thần đã bị chôn vùi.
Đây giờ chiến thắng!
Hỡi tử thần,
đâu là chiến thắng của ngươi?
Hỡi tử thần, đâu là nọc độc của ngươi?
Tử thần có độc là vì tội lỗi,
mà tội lỗi có mạnh cũng tại có Lề Luật.
Nhưng tạ ơn Thiên Chúa,
vì Ngài đã cho chúng ta chiến thắng
nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.”
(Thư thứ 1 Côrinthô 15: 54-57)
Và, khi đã toàn thắng cái xấu xa tồi tệ nhất, tức là cái chết về thể xác hoặc cái chết nội tại trong và qua lỗi tội, nay mời bạn và mời tôi, ta lại sẽ hiên ngang, đầu cao mắt sang hát lên cả những lời buồn bã ở ngoài đời, như tác giả ở trên từng viết:
“Em, anh xin em một lần cuối Đừng trách anh, đừng giận anh nhé em Em, anh van em, em nói đi Em nói sẽ không bao giờ buồn Nếu ngày mai lỡ chúng mình xa nhau Anh chôn dấu đời ngàn năm lạnh giá Nêu ngày mai lỡ chúng mình xa nhau Anh xin muôn kiếp yêu em mà thôi Đừng, đừng nhìn anh bằng đôi mắt buồn vời vợi Thà em nói, thà em trách rằng anh dối gian thật nhiều
Bây giờ chỉ còn đôi ba giây phút cuối bên nhau
Em nói đi, em nói đi
Dù chỉ một lời làm tan nát lòng nhau.”
(Nguyễn Vũ – bđd) Hát thế rồi, ta lại hiên ngang bước về phía trước mà thực hiện những điều mình đã quyết, trong cuộc đời.
Trần Ngọc Mười Hai Thêm một lần Với quyết tâm hát mãi những lời rất như thế.

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.