Các Bài Giảng Của ĐTC Tại Đại Hội Giới trẻ Thế giới tại Krakow Ba Lan 2016

Thân mến chào chúng con và chúc chúng con một buổi tối an lành!

Cuối cùng chúng ta cũng ở bên nhau! Cám ơn chúng con đã chào đón cha cach nồng nhiệt! Cha cám ơn Đức Hồng Y Dziwisz, các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, các chủng sinh và những người đang hành trình cùng chúng con. Cha cũng biết ơn tất cả những người đã giúp tổ chức cuộc họp ĐHGTTG hôm nay của chúng ta ở đây, nhiều người đã “đi những chặng đường dài” để tất cả chúng ta có thể cử hành niềm tin chung nơi đây.

Trong miền đất này, nơi sinh trưởng của Thánh GH Gioan Phaolo 2, cha đặc biệt cám ơn Ngài, là người đầu tiên đã đưa ra sáng kiến về những cuộc gặp gỡ này và tạo ra những động lực cho những cuộc gặp gỡ như thế này. Từ trên thiên đàng, ngài đang hiện diện với chúng ta và ngài nhìn thấy tất cả chúng con: những người trẻ đến từ nhiều quốc gia, những nền văn hóa và ngôn ngữ khác nhau nhưng có cùng một mục tiêu, đó là niềm vui vì Chúa Giêsu đang hiện diện giữa chúng ta. Nói rằng Chúa Giêsu đang sống động có nghĩa là nhen nhóm trở lại nhiệt tình của chúng ta muốn được theo Ngài, canh tân ước muốn mãnh liệt của chúng ta muốn trở thành môn đệ của Ngài. Còn cơ hội nào tốt hơn để canh tân tình bạn của chúng ta với Chúa Giêsu cho bằng việc xây dựng tình bạn giữa chúng con với nhau! Còn cách nào tốt hơn để xây dựng tình bạn của chúng ta với Chúa Giêsu hơn là chia sẻ tình bạn ấy với một người khác! Còn cách nào tốt hơn để trải nghiệm những niềm vui đang lan tỏa của Tin Mừng cho bằng tìm mọi cách để đem Tin Mừng đến cho tất cả những hoàn cảnh thương đau và khó khăn!

Chúa Giêsu đã kêu gọi chúng ta đến đây trong Ngày Giới Trẻ Thế Giới 31 này. Chúa Giêsu nói với chúng ta: “Phúc thay ai có lòng xót thương, vì người ấy sẽ được xót thương (Mt 5: 7). Thực là phúc cho những ai có thể tha thứ, có thể thông cảm chân thành, và có thể trao ban những gì là tốt lành nhất của mình cho người khác.

Chúng con, những người trẻ thân mến, trong những ngày này, Ba Lan sống trong một bầu khí lễ hội; Ba Lan muốn trở thành gương mặt luôn trẻ trung của lòng thương xót. Từ vùng đất này, cùng với các bạn và tất cả những người trẻ, kể cả những người không thể có mặt nhưng hiệp thông với chúng ta qua các phương tiện truyền thông khác nhau, chúng ta sẽ làm cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới trở thành một Lễ Hội đích thực.

Trong những năm làm giám mục, cha đã học được một điều. Không có gì đẹp hơn là được nhìn thấy những nhiệt tình, tâm huyết, lòng nhiệt thành và khả năng của nhiều người trẻ trong cuộc sống của họ. Khi Chúa Giêsu chạm đến trái tim của một người trẻ, người ấy trở nên có khả năng tạo ra những điều thực sự tuyệt vời. Thật là thú vị để lắng nghe chúng con chia sẻ những ước mơ của mình, những băn khoăn và sự thiếu kiên nhẫn của mình với những người cho rằng những điều không thể thay đổi! Đối với cha, thật là một ân sủng của Thiên Chúa khi được nhìn thấy chúng con thật đông đảo, với những thắc mắc, và những nỗ lực đề tìm ra những giải đáp! Thật đẹp và ấm áp được thấy biết những thao thức của chúng con! Hôm nay Giáo Hội nhìn đến chúng con và muốn học hỏi từ chúng con, để được an tâm rằng Lòng Thương Xót của Chúa Cha luôn có một khuôn mặt tươi trẻ, và không ngừng mời gọi chúng ta là góp phần vào trong vương quốc của Ngài.

Cha biết chúng con có lòng nhiệt thành truyền giáo, vì thế cha lặp lại: lòng thương xót luôn có một khuôn mặt trẻ trung! Bởi vì một trái tim nhân hậu luôn được thúc đẩy để bước ra ngoài nếp sống thoải mái. Một trái tim nhân hậu cần đi ra khỏi lòng mình để gặp gỡ người khác; sẵn sàng để đón nhận tất cả mọi người. Một trái tim nhân hậu có thể là một nơi ẩn náu cho những ai vô gia cư hoặc đã bị mất đi mái ấm gia đình mình; nó có thể xây dựng một ngôi nhà và một gia đình cho những người phải di tản; nó biết làm thế nào là dịu dàng và từ bi nhân ái. Một trái tim nhân hậu có thể chia sẻ cơm bánh của mình với những người tị nạn và người di cư đang đói khát và chào đón họ. Nói chữ “thương xót” cùng với trọn con người các con là nói về những cơ hội, về tương lai, sự dấn thân, tin tưởng, cởi mở, hiếu khách, lòng từ bi và những ước mơ.

Hãy để cha nói với chúng con một điều cha đã học được trong những năm này. Cha thật đau khổ khi gặp gỡ những người trẻ, những người dường như đã chọn việc “nghỉ hưu sớm”. Cha lo lắng khi nhìn thấy những người trẻ, những người đã chấp nhận chiến bại ngay cả trước khi trận đấu bắt đầu, những người đang bị đánh gục trước khi họ bắt đầu nhập cuộc, những người đi lòng vòng rầu rĩ như thể cuộc sống không có nghĩa. Từ sâu thẳm, những người trẻ tuổi như thế thật đáng buồn và nhàm chán! Nhưng cũng thật là khó khăn và buồn não, khi chứng kiến những người trẻ lãng phí cuộc sống của họ trong việc tìm kiếm những cảm giác mạnh hoặc săn tìm cái cảm giác cho rằng mình đang sống thiết thực bằng chạy theo những con đường u tối mà cuối cùng phải trả giá một giá thật đắt cho điều đó! Thật là buồn khi chứng kiến những người trẻ lãng phí những năm tháng đẹp nhất trong đời, lãng phí năng lượng khi chạy theo những kẻ rao bán các ảo tưởng ngây thơ (ở quê hương cha, người ta gọi những con người ấy là “các nhà buôn khói”), là những người cướp đi từ tuổi trẻ những gì là tốt đẹp nhất.

Chúng ta đang tập hợp nơi đây để nâng đỡ lẫn nhau, bởi vì chúng ta không muốn bị cướp đi những gì là tốt nhất của mình. Chúng ta không muốn bị cướp đi năng lượng, niềm vui, những ước mơ của chúng ta cho những ảo tưởng ngây thơ đó.

Vì vậy, cha hỏi các con: Các con đang tìm kiếm những xúc cảm trống rỗng trong cuộc sống mình, hay các con muốn cảm nhận được một sức mạnh có thể mang đến cho các con một cảm giác lâu dài của sự viên mãn trong cuộc sống? Các con đang tìm kiếm những xúc động trống rỗng, hoặc sức mạnh của ân sủng? Để tìm sự viên mãn, để đạt được sức mạnh mới, có một cách đó không phải là một cái gì hay một vật gì, nhưng là một con người, một người đang sống, tên của Ngài là Chúa Giêsu Kitô.

Chúa Giêsu có thể mang đến cho các con một niềm đam mê đích thực cho cuộc sống. Chúa Giêsu có thể truyền cảm hứng cho chúng ta không chấp nhận những gì là thua kém nhưng là những gì tốt đẹp nhất. Chúa Giêsu khuyến khích chúng ta, thúc đẩy chúng ta và giúp chúng ta tiếp tục cố gắng bất cứ khi nào chúng ta bị cám dỗ khước từ! Chúa Giêsu thúc đẩy chúng ta nhìn lên và mơ ước những điều tuyệt vời.

Trong Phúc Âm, chúng ta nghe câu chuyện Chúa Giêsu, trên đường đi về Giêrusalem, Ngài đã dừng lại ở một gia đình – gia đình của Martha, Maria và Lazarô – và Người được họ chào đón. Ngài ở lại và dành thời gian cho họ. Hai chị em chào đón Ngài một cách chân tình và hiếu khách. Bận rộn với nhiều công việc và trách nhiệm khiến chúng ta có một chút giống như Martha: bận rộn, phân tán, không ngừng chạy từ nơi này đến nơi khác … nhưng chúng ta cũng có thể giống như Maria: bất cứ khi nào chúng ta nhìn thấy một cảnh quan đẹp, hoặc xem một đoạn video do một người bạn gửi trong điện thoại di động, chúng ta có thể dừng lại và suy nghĩ, dừng lại và lắng nghe … Trong những ngày này, Chúa Giêsu muốn dừng lại và vào nhà của chúng ta. Ngài sẽ nhìn thấy chúng ta vội vã tất bật với tất cả các mối quan tâm của chúng ta, như Chúa đã thấy nơi Martha … và Ngài sẽ chờ đợi chúng ta lắng nghe Ngài, như Maria đã tạo không gian cho Ngài trong bối cảnh của những nhộn nhịp. Cầu mong những ngày này chúng ta dành cho Chúa Giêsu và lắng nghe Ngài và lắng nghe nhau. Xin cho những ngày này có thể giúp chúng ta đón nhận Chúa Giêsu nơi tất cả những ai chúng ta chia sẻ cùng một mái nhà hay một bầu trời, nơi đông dân cư, trong nhóm hay tại các nhà  trường nơi chúng con cư trú.

Bất cứ ai chào đón Chúa Giêsu, đều học cách yêu thương như Người. Vì thế, Ngài hỏi chúng ta liệu chúng ta có ước ao sống một cuộc sống tròn đầy không? Các con có muốn một cuộc sống viên mãn không? Hãy bắt đầu bằng cách để cho mình được rộng mở và đón nhận! Bởi vì hạnh phúc được gieo và nở hoa nơi lòng thương xót. Đó là câu trả lời của Ngài, là đề nghị và là thách thức của Ngài, cuộc phiêu lưu của Ngài là lòng thương xót. Lòng Thương Xót luôn có một khuôn mặt trẻ trung. Giống như cô Maria làng quê Bêtania, người ngồi dưới chân Chúa Giêsu và vui vẻ lắng nghe Ngài, vì cô biết rằng ở đó cô sẽ tìm được bình an. Cũng giống như Đức Maria thành Nazareth, bằng lời xin vâng táo bạo, Mẹ đã bước vào một cuộc phiêu lưu của lòng thương xót. Tất cả các thế hệ sẽ gọi Mẹ là có phước; với tất cả chúng ta Mẹ là “Mẹ của Lòng Thương Xót”.

Cùng nhau chúng ta sẽ xin Chúa: “Xin khởi động trong chúng con một cuộc phiêu lưu của lòng thương xót! Xin khởi động nơi chúng con một cuộc phiêu lưu trong việc xây những nhịp cầu và kéo đổ những bức tường, những hàng rào kẽm gai ngăn cách. Xin khởi động nơi chúng con cuộc phiêu lưu giúp đỡ người nghèo. Những người cô đơn và bị bỏ rơi, hoặc không còn tìm thấy ý nghĩa cuộc sống nữa. Như Maria làng Bêtania, xin dậy chúng con biết lắng nghe những người chúng con không hiểu, những nền văn hóa lạ, những dân tộc khác biệt cho dù chúng con sợ hãi trước bất cứ một mối đe dọa nào! Xin hãy cho chúng con biết lắng nghe những người cao niên, như Đức Maria thành Nazareth đã lắng nghe bà Elizabeth, để học hỏi từ sự khôn ngoan của họ.

Lạy Chúa, này chúng con đây. Xin hãy sai chúng con đi chia sẻ tình yêu thương xót của Chúa. Chúng con muốn chào đón Chúa ở giữa chúng con trong Ngày Giới Trẻ Thế Giới này. Chúng con muốn khẳng định rằng cuộc sống của chúng con được viên mãn khi được hình thành bởi lòng thương xót, vì đó là phần tốt hơn và sẽ không bao giờ bị lấy mất khỏi chúng con.

Các bạn trẻ thân mến, chào các con!
Quả là điều tốt đẹp được ở đây với các con trong buổi Canh Thức Cầu Nguyện này!
Vào cuối chứng từ mạnh mẽ và cảm động của mình, Rand đã yêu cầu chúng ta một điều. Anh nói: “Tôi tha thiết xin các bạn cầu nguyện cho đất nước thân yêu của tôi”. Câu chuyện của anh, liên quan đến chiến tranh, đau buồn và mất mát, đã kết thúc bằng lời xin cầu nguyện. Còn cách nào tốt hơn cho chúng ta để bắt đầu buổi canh thức này bằng cách cầu nguyện? Chúng ta đã đến đây từ các nơi khác nhau trên thế giới, từ các lục địa, các quốc gia, các ngôn ngữ, các văn hóa và dân tộc khác nhau. Một số người trong chúng ta là con trai và con gái của các quốc gia rất có thể đang mâu thuẫn và can dự vào các cuộc xung đột khác nhau hoặc thậm chí cả chiến tranh công khai nữa. Nhiều người khác trong chúng ta đến từ các quốc gia rất có thể có “hòa bình”, không có chiến tranh và xung đột, nơi mà hầu hết những điều khủng khiếp xảy ra trong thế giới của chúng ta, chỉ đơn giản là một câu chuyện trên tin tức buổi tối. Nhưng các con hãy nghĩ về điều này. Đối với chúng ta, ở đây, hôm nay, đến từ các nơi khác nhau trên thế giới, sự đau khổ và những cuộc chiến mà nhiều người trẻ đang trải nghiệm không còn vô danh, một điều gì đó chúng ta đọc trong các báo chí. Chúng có một cái tên, chúng có một khuôn mặt, chúng có một câu chuyện, chúng rất gần gũi. Hôm nay, cuộc chiến ở Syria đã gây ra đau đớn và đau khổ cho rất nhiều người, cho nên nhiều người trẻ như người bạn Rand tốt lành của chúng ta, người đã đến đây và yêu cầu chúng ta cầu nguyện cho đất nước thân yêu của mình.

Một số tình huống có vẻ xa xôi cho đến khi, một cách nào đó, chúng ta đụng đến chúng. Chúng ta không đánh giá một số sự việc vì chúng ta chỉ nhìn thấy chúng trên màn hình của một chiếc điện thoại di động hoặc một máy vi tính. Nhưng khi chúng ta tiếp xúc với cuộc sống, với cuộc sống của người ta, không chỉ là hình ảnh trên một màn hình, một điều gì đó mạnh mẽ đang xảy ra. Chúng ta cảm thấy cần phải can dự vào. Cần nhận ra rằng không còn những “thành phố bị lãng quên” nữa, nói theo từ ngữ của Rand, hoặc không còn anh chị em của chúng ta “bị bao vây bởi cái chết và giết chóc” nữa, hoàn toàn bất lực. Các con thân mến, Cha yêu cầu chúng ta cùng nhau cầu nguyện cho những đau khổ của tất cả các nạn nhân chiến tranh và cho nhiều gia đình Syria yêu quý và các nơi khác trên thế giới chúng ta. Một lần mãi mãi, ước gì chúng ta có thể nhận ra rằng không có gì biện minh cho việc đổ máu một người anh em hay chị em; không có gì quý giá hơn người bên cạnh chúng ta. Khi yêu cầu các con cầu nguyện cho điều này, Cha cũng xin cảm ơn Natalia và Miguel đã chia sẻ những đấu tranh và xung đột nội tâm của mình. Các con nói với chúng ta về cuộc đấu tranh của các con, và về cách các con thành công trong việc khắc phục chúng. Cả hai con đều là dấu chỉ sống động của những gì lòng thương xót của Thiên Chúa muốn thực hiện trong chúng ta.

Ở đây không có thời gian để tố cáo bất cứ ai hay bất cứ cuộc đánh nhau nào. Chúng ta không muốn phá bỏ. Chúng ta không muốn chinh phục hận thù bằng nhiều hận thù hơn, bạo lực bằng nhiều bạo lực hơn, khủng bố bằng nhiều khủng bố hơn. Chúng ta đang ở đây hôm nay vì Chúa đã kêu gọi chúng ta đến với nhau. Phản ứng của chúng ta đối với một thế giới có chiến tranh có một cái tên: tên của nó là tình anh em, tên của nó là sự hiệp thông, tên của nó là gia đình.

Chúng ta chào mừng sự kiện này: phát xuất từ nhiều nền văn hóa khác nhau, chúng ta đã đến với nhau để cầu nguyện. Hãy để lời lẽ tốt nhất của chúng ta, lập luận tốt nhất của chúng ta, thành sự hiệp nhất của chúng ta trong lời cầu nguyện. Chúng ta hãy dành một phú để im lặng và cầu nguyện. Chúng ta hãy đặt trước mặt Chúa các chứng từ của bạn hữu chúng ta, và chúng ta hãy gắn bó với những người mà với họ “gia đình là một khái niệm vô nghĩa, căn nhà chỉ là một nơi để ngủ và ăn”, và với những người sống với nỗi sợ hãi rằng những sai lầm của họ và tội lỗi đã khiến họ bị ruồng bỏ. Chúng ta cũng hãy đặt trước mặt Chúa “các trận chiến” của riêng mình, những cuộc đấu tranh nội tâm mà mỗi người các con mang trong tim mình.

Khi chúng ta cầu nguyện, Cha nghĩ tới các Tông Đồ trong ngày Lễ Ngũ Tuần. Việc hình dung ra các vị có thể giúp chúng ta đánh giá cao tất cả những gì Thiên Chúa ước mơ hoàn thành trong cuộc sống của chúng ta, trong chúng ta và với chúng ta. Ngày hôm đó, các môn đệ tụ họp nhau sau những cánh cửa khóa kín, vì sợ hãi. Các ngài cảm thấy bị đe dọa, bị bao vây bởi một bầu không khí bách hại từng dồn các ngài vào một căn phòng nhỏ và khiến các ngài câm lặng và tê liệt. Sợ hãi đã trùm phủ các ngài. Thế rồi, trong tình huống đó, một điều gì đó hết sức ngoạn mục, một điều gì đó hết sức vĩ đại, đã xảy ra. Chúa Thánh Thần và những chiếc lưỡi như lửa đến đậu trên mỗi người trong các ngài, thúc đẩy các ngài hướng tới một cuộc phiêu lưu chưa từng mơ ước.

Chúng ta đã nghe ba chứng từ. Trái tim chúng ta đã xúc động bởi các câu chuyện của họ, bởi cuộc sống của họ. Chúng ta đã thấy, giống các môn đệ, họ đã trải qua những khoảnh khắc tương tự, sống qua những thời điểm sợ hãi lớn lao, khi xem ra mọi sự đều đã đổ vỡ tan tành. Sự sợ hãi và khổ não phát sinh từ việc biết rằng rời khỏi nhà có thể có nghĩa là không bao giờ nhìn thấy người thân yêu nữa, sợ không còn cảm thấy được đánh giá cao và yêu thương nữa, sợ không còn sự lựa chọn nữa. Họ chia sẻ với chúng ta cùng những kinh nghiệm mà các môn đệ đã có; họ cảm thấy một thứ sợ hãi chỉ dẫn đến một điều: cảm thấy mình bị khóa cứng trong chính mình, bị mắc kẹt. Một khi chúng ta cảm thấy như vậy, sự sợ hãi của chúng ta bắt đầu day dứt và thế nào cũng bị “người chị em song sinh” của nó là tê liệt đến tham gia: ta cảm thấy tê liệt. Nghĩ rằng trong thế giới này, trong các thành phố và cộng đồng của chúng ta, không còn bất kỳ chỗ nào để trưởng thành, để ước mơ, để sáng tạo, để ngắm nhìn những chân trời mới – tắt một lời, để sống – là một trong những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra cho chúng ta trong cuộc sống. Khi chúng ta bị tê liệt, chúng ta bỏ lỡ sự kỳ diệu của việc gặp gỡ những người khác, kết bạn, chia sẻ những ước mơ, đi bộ bên cạnh những người khác.

Nhưng trong cuộc sống, có một loại tê liệt khác, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Ta khó có thể hiểu lý do của nó. Cha muốn mô tả nó như một sự tê liệt xuất phát từ việc lẫn lộn nó với hạnh phúc của chiếc ghế sofa. Nói cách khác, là nghĩ rằng để được hạnh phúc, điều ta cần chỉ là một chiếc ghế sofa tốt. Một chiếc sofa khiến chúng ta thấy thoải mái, yên tĩnh, an toàn. Một chiếc sofa giống như một trong những chiếc chúng ta hiện có ngày nay với một đơn vị xoa bóp lắp sẵn để đưa chúng ta vào giấc ngủ. Một chiếc sofa hứa hẹn đem lại cho chúng ta nhiều giờ thoải mái giúp chúng ta trốn vào thế giới của trò chơi video và dành mọi thời gian để ngồi trước màn hình máy vi tính. Một chiếc sofa giữ chúng an toàn tránh khỏi bất cứ loại đau đớn và sợ hãi nào. Một chiếc sofa cho phép chúng ta ở nhà, không cần phải làm việc, hay lo lắng, bất cứ điều gì. “Hạnh phúc sofa”! Đó có lẽ là hình thức độc hại và nguy hiểm nhất của tê liệt, vì từ từ, từng chút một, không hề nhận ra nó, chúng ta bắt đầu gà gật, trở nên lơ mơ và thẫn thờ trong khi những người khác – có lẽ tỉnh táo hơn chúng ta, nhưng không nhất thiết tốt hơn chúng ta- quyết định tương lai cho chúng ta. Thực thế, đối với nhiều người, có được những đứa trẻ lơ mơ và thẫn thờ, nhầm lẫn hạnh phúc với ghế sofa là điều dễ chịu và tốt đẹp hơn. Đối với nhiều người, điều này thuận lợi hơn việc có những người trẻ tỉnh táo và ưa tìm hiểu, cố gắng đáp ứng giấc mơ của Thiên Chúa và mọi nỗi bồn chồn hiện có trong trái tim con người.

Mặc dù sự thật là một điều khác. Các người trẻ thân mến, chúng ta không vào thế giới này để “sống vô vị”, để dễ dãi, để biến cuộc sống ta thành chiếc sofa thoải mái và thiếp ngủ trên đó. Không, chúng ta đến đây vì một lý do khác: để lại một dấu ấn. Quả rất buồn khi sống trên đời mà không để lại một dấu ấn nào. Nhưng khi chúng ta chọn dễ dãi và thuận lợi, chọn lẫn lộn hạnh phúc với tiêu thụ, thì kết cục, chúng ta sẽ phải trả một giá cao thực sự: chúng ta đánh mất tự do của mình.

Sẽ là một hình thức tê liệt rất lớn, bất cứ khi nào chúng ta bắt đầu nghĩ rằng hạnh phúc y hệt như thoải mái và tiện nghi, được hạnh phúc là có được một cuộc thiếp ngủ, hoặc được uống thuốc an thần, cách duy nhất để được hạnh phúc là được sống trong sương mù. Chắc chắn, ma túy là điều xấu, nhưng có rất nhiều loại ma túy khác được xã hội chấp nhận, mà kết cục nô dịch chúng ta không kém. Cách này hay cách khác, chúng cướp đi của chúng ta kho báu lớn nhất: tự do của chúng ta.

Các bạn thân mến, Chúa Giêsu là Chúa của liều lĩnh, của “nhiều hơn” vĩnh cửu. Chúa Giêsu không phải là Thiên Chúa của sự tiện nghi, an toàn và dễ dãi. Theo Chúa Giêsu đòi một liều lượng lớn của lòng dũng cảm, của sự sẵn sàng để đổi ghế sofa lấy đôi giày đi bộ và bước lên một con đường mới đầy thám hiểm. Để đi tiên phong trên những nẻo đường mở ra những chân trời mới có khả năng truyền lan niềm vui, niềm vui phát sinh từ tình yêu Thiên Chúa và vọt lên trong trái tim các con với mọi hành vi thương xót. Để đi theo con đường “rồ dại” của Thiên Chúa chúng ta, Đấng dạy chúng ta gặp gỡ Người nơi những người đói, khát, trần truồng, bệnh hoạn, bạn bè gặp khó khăn, các tù nhân, những người tị nạn và di dân, và các người láng giềng cảm thấy bị bỏ rơi của chúng ta. Để đi theo con đường của Thiên Chúa chúng ta, Đấng khuyến khích chúng ta trở thành chính trị gia, tư tưởng gia, nhà tranh đấu xã hội. Thiên Chúa, Đấng kêu gọi chúng ta đặt kế sách cho một nền kinh tế lấy cảm hứng từ tinh thần liên đới. Trong tất cả mọi khung cảnh các con hiện diện, tình yêu của Thiên Chúa đều mời gọi các con đem Tin Mừng đến, biến cuộc sống của các con thành một món quà cho Người và cho người khác.

Các con có lẽ sẽ hỏi cha: Thưa cha, điều đó không dành cho mọi người, nhưng chỉ cho một vài người được chọn mà thôi. Đúng, nhưng những người được chọn ấy đều là những người sẵn sàng chia sẻ cuộc sống của họ với người khác. Như Chúa Thánh Thần biến đổi trái tim của các môn đệ vào ngày Lễ Ngũ Tuần thế nào, Người cũng đã làm thế với những người bạn đã chia sẻ chứng từ của họ với chúng ta như vậy. Này Miguel, cha sẽ sử dụng các lời lẽ của con. Con nói với chúng ta rằng ở “Facenda” trong ngày họ giao phó cho con trách nhiệm giúp làm cho nhà ấy được điều hành tốt hơn, con bắt đầu hiểu rằng Thiên Chúa đang yêu cầu con một điều gì đó. Đó là lúc mọi sự bắt đầu thay đổi.

Các bạn thân mến, đó là bí quyết, và tất cả chúng ta được kêu gọi để tham dự vào. Thiên Chúa mong đợi một điều gì đó nơi các con. Thiên Chúa mong muốn một điều gì đó nơi các con. Thiên Chúa hy vọng nơi các con. Thiên Chúa đến để phá vỡ tất cả các hàng rào của chúng ta. Người đến để mở mọi cánh cửa của cuộc đời chúng ta, những giấc mơ của chúng ta, cách chúng ta nhìn sự việc. Thiên Chúa đến để mở toang những gì đang khóa kín các con. Người khuyến khích các con mơ ước. Người muốn làm các con thấy rằng, với các con, thế giới có thể sẽ ra khác. Vì sự thực là, trừ khi các con cung hiến điều tốt nhất của các con, thế giới sẽ không bao giờ ra khác được.

Thời chúng ta đang sống không kêu gọi những người trẻ “ngồi xem truyền hình ăn khoai chiên” nhưng kêu gọi những người trẻ mang giày, hoặc tốt hơn, mang ủng thắt dây. Nó chỉ nhận các cầu thủ ở hàng đầu, không dành chỗ cho những người ngồi ấm cả ghế dài. Thế giới ngày nay đòi các con trở thành những người chủ đạo của lịch sử vì cuộc sống luôn luôn tươi đẹp khi chúng ta chọn sống nó cách trọn vẹn, khi chúng ta chọn để lại một dấu ấn. Lịch sử ngày nay kêu gọi chúng ta bảo vệ phẩm giá của chúng ta và không để cho người khác quyết định tương lai của chúng ta. Như đã làm vào ngày Lễ Ngũ Tuần, Chúa muốn làm một trong những phép lạ lớn nhất chúng ta có thể trải nghiệm; Người muốn biến bàn tay của các con, bàn tay của cha, bàn tay của chúng ta, thành các dấu chỉ sự hòa giải, hiệp thông, sáng tạo. Người muốn bàn tay của các con tiếp tục xây dựng thế giới hôm nay. Và Người muốn xây dựng thế giới đó với các con.

Có lẽ các con sẽ bảo cha: thưa cha, nhưng con có nhiều giới hạn, con là một kẻ tội lỗi, con có thể làm gì? Khi Chúa kêu gọi chúng ta, Người không lo lắng xem chúng ta là gì, đã là gì, hoặc chúng ta đã thực hiện hoặc không thực hiện những gì. Hoàn toàn ngược lại. Khi Người kêu gọi chúng ta, Người nghĩ tới mọi thứ chúng ta phải cho đi, mọi tình yêu chúng ta có khả năng truyền lan. Người đánh cuộc trên tương lai, trên ngày mai. Chúa Giêsu hướng chúng ta về tương lai.

Vì vậy, hôm nay, thưa các bạn, Chúa Giêsu đang mời các bạn, đang gọi các bạn, để lại dấu của bạn trên cuộc sống, để lại dấu ấn trên lịch sử, lịch sử của riêng các bạn và lịch sử của nhiều người khác nữa.

Cuộc sống ngày nay cho chúng ta biết: tập trung vào những gì chia rẽ chúng ta, những gì phân rẽ chúng ta là điều dễ dàng hơn nhiều. Người ta cố gắng làm chúng ta tin rằng khóa kín trong chính mình là cách tốt nhất để giữ mình an toàn, khỏi bị tổn hại. Hôm nay, các người trưởng thành chúng tôi cần các bạn dạy chúng tôi làm thế nào để sống trong sự đa dạng, trong đối thoại, để trải nghiệm chính sách đa văn hóa không như một mối đe dọa mà như một cơ hội. Các bạn hãy có can đảm dạy chúng tôi rằng xây cầu mới là điều dễ dàng hơn! Cùng nhau, chúng tôi yêu cầu các bạn thách thức chúng tôi đi theo con đường của tình huynh đệ. Để xây những cây cầu. .. Các bạn có biết cây cầu đầu tiên đã được xây dựng không? Đó là cây cầu mà chúng ta có thể xây dựng ở đây và bây giờ – bằng cách vươn tay ra và nắm lấy tay nhau. Nào, các bạn hãy xây dựng nó ngay bây giờ, ngay ở đây, cây cầu đầu tiên này: các bạn hãy nắm lấy tay nhau. Đây là cây cầu vĩ đại của tình anh em, và ước chi các cường quốc thế giới biết học hỏi để xây dựng nên nó. .. không phải để chụp hình đăng trên bản tin buổi tối nhưng để xây dựng những cây cầu ngày càng lớn hơn. Ước mong sao cây cầu nhân bản này sẽ là sự khởi đầu của thật nhiều cây cầu khác; nhờ cách này, nó sẽ để lại một dấu ấn.

Hôm nay Chúa Giêsu, Đấng là đường, là sự thật và là sự sống, đang kêu gọi các bạn để lại dấu ấn của bạn trên lịch sử. Người, Đấng là sự sống, đang yêu cầu mỗi người trong các bạn để lại một dấu ấn mang lại sự sống cho chính lịch sử của riêng bạn và lịch sử của nhiều người khác. Người, Đấng là sự thật, đang yêu cầu các bạn từ bỏ những con đường bác bỏ, chia rẽ và trống rỗng. Các bạn có làm được điều này không? Bằng bàn tay và bàn chân, các bạn sẽ có câu trả lời nào cho Chúa, Đấng là đường, là sự thật và là sự sống?

Ta đói và các con cho Ta ăn, Ta khát và các con cho Ta uống, Ta là khách lạ và các con tiếp đón Ta, Ta trần truồng và các con cho Ta mặc, Ta bệnh hoạn và các con săn sóc Ta, Ta ở tù và các con thăm viếng Ta (Mt 25:35-36).

Những lời trên của Chúa Giêsu đã trả lời câu hỏi thường được đặt ra trong tâm trí chúng ta: “Thiên Chúa ở đâu?” Thiên Chúa ở đâu, nếu sự ác hiện diện trong thế giới chúng ta, nếu có những người đàn ông đàn bà đói và khát, không nhà, biệt xứ và tỵ nạn?

Thiên Chúa ở đâu khi những người vô tội chết vì bạo lực, khủng bố và chiến tranh? Thiên Chúa ở đâu, khi những chứng bệnh tàn ác phá vỡ các dây liên kết sự sống và tình âu yếm? Hay khi các trẻ em bị bóc lột và hạ nhân phẩm, và các em còn bị các chứng bệnh hiểm nghèo nữa? Thiên Chúa ở đâu, giữa những khổ não của những người hoài nghi và khủng hoảng tinh thần? Đây là những câu hỏi hiện chưa có câu trả lời nếu xét về phương diện con người. Ta chỉ có thể nhìn lên Chúa Giêsu và hỏi Người thôi. Và câu trả lời của Chúa Giêsu là: “Thiên Chúa ở trong tất cả những người trên”. Chúa Giêsu ở trong họ; Người đau khổ ở trong họ và đồng hóa với mỗi người trong họ một cách thâm sâu. Người kết hợp chặt chẽ với họ đến nỗi đã cùng họ tạo nên “một thân xác”, có thể nói như thế. Chính Chúa Giêsu tự chọn đồng hóa với các anh chị em nói trên của chúng ta, chịu đau đớn và khổ não bằng cách đồng ý bước lên “con đường sầu khổ” dẫn tới Canvariô. Qua việc chết trên thánh giá, Người phó mình trong tay Chúa Cha, nhận cho mình và trong mình, một cách yêu thương tự hiến, các thương tích thể lý, tinh thần và tâm linh của toàn thể nhân loại. Qua việc tiếp nhận cây thánh giá, Chúa Giêsu đã tiếp nhận sự trần truồng, đói khát, cô đơn, đau đớn và chết chóc của con người nam nữ mọi thời. Đêm nay, Chúa Giêsu, và với Người có chúng ta, ôm hôn, bằng một tình yêu đặc biệt, các anh chị em của chúng ta từ Syria chạy trốn chiến tranh. Chúng ta chào mừng họ và nghinh đón họ bằng một tình âu yếm và bằng hữu huynh đệ.

Nhờ theo chân Chúa Giêsu trên Đàng Thánh Giá, một lần nữa, chúng ta hiểu ra sự quan trọng của việc noi gương Người qua 14 việc thương xót. Những việc này giúp chúng ta mở lòng ra đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa, khẩn cầu ơn thánh để biết lượng định rằng không có lòng thương xót, chúng ta không thể làm được gì; không có lòng thương xót, cả cha lẫn các con cũng như bất cứ ai trong chúng ta, có thể làm gì được. Trước nhất, chúng ta hãy xem xét 7 việc thương người về phần xác: cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho kẻ rách rưới ăn mặc, cho khách đỗ nhà, viếng kể liệt lào cùng kẻ tù rạc, và chôn xác kẻ chết. Chúng ta đã nhận được nhưng không, thì hãy nhưng không cho đi. Chúng ta được kêu gọi phụng sự Chúa Giêsu chịu đóng đinh trong mọi người bị hắt hủi, đụng đến thân xác thánh thiêng của Người trong những người kém thế, trong những người đói khát, trần truồng và bị giam cầm, trong người bệnh và thất nghiệp, trong những ai đang bị bách hại, trong các người tị nạn và di dân. Ở đấy, chúng ta tìm ra Thiên Chúa của chúng ta; ở đấy, chúng ta sờ thấy Chúa. Chính Chúa Giêsu nói cho ta biết điều đó khi Người giải thích tiêu chuẩn theo đó chúng ta sẽ bị phán xét: bất cứ khi nào chúng ta làm những điều ấy với một người bé nhỏ nhất trong các anh chị em của chúng ta, là chúng ta làm cho Người (xem Mt 25:31-46).

Sau các việc thương người về phần xác là các việc thương người về phần hồn: lấy lời lành mà khuyên người, mở dạy kẻ mê muội, răn bảo kẻ có tội, yên ủi kẻ âu lo, tha kẻ dể ta, nhịn kẻ mất lòng ta, cầu cho kẻ sống và kẻ chết. Trong việc tiếp đón những người bị ruồng bỏ phải chịu đau khổ về thể lý và những người tội lỗi phải chịu đau khổ về tâm linh, tính khả tín làm Kitô hữu của chúng ta đang lâm nguy.

Nhân loại ngày nay cần những người đàn ông và đàn bà, nhất là những người trẻ như các con, những người không muốn sống cuộc sống mình một cách “nửa đường”, những người trẻ sẵn sàng tự hiến đời mình để phục vụ các anh chị em nghèo nhất và yếu thế nhất, noi gương Chúa Kitô, Đấng đã hiến mình hoàn toàn để cứu chuộc chúng ta. Đứng trước sự ác, đau khổ và tội lỗi, đáp ứng duy nhất có thể có đối với một môn đệ Chúa Giêsu là tự hiến, thậm chí hiến mạng sống mình, noi gương Chúa Kitô; đây là thái độ phục vụ. Những người tự gọi là Kitô hữu nếu không sống để phục vụ, thì đời họ không phục vụ bất cứ mục đích tốt lành nào. Với lối sống ấy, họ bác bỏ chính Chúa Giêsu Kitô.

Các con thân yêu, tối nay, một lần nữa, Chúa yêu cầu các con hãy lên tuyến đầu để phục vụ người khác. Người muốn biến các con thành đáp ứng cụ thể cho các nhu cầu và đau khổ của nhân loại. Người muốn các con thành các dấu chỉ của tình yêu thương xót của Người đối với thời nay! Để giúp các con khả năng thi hành sứ mệnh này, Người chỉ cho các con con đường cam kết bản thân và tự hy sinh. Đó là Đàng Thánh Giá. Đàng Thánh Giá là đường trung tín bước chân theo Chúa Giêsu cho đến cùng, trong các tình huống thường thường bi thảm của đời sống hàng ngày. Đây là một con đường không sợ thiếu thành công, tẩy chay hay cô đơn, vì nó đổ đầy tim ta bằng sự viên mãn của Chúa Giêsu. Đàng Thánh Giá là đường sống của chính Thiên Chúa, là “phong thái” của Người, phong thái được Chúa Giêsu mang tới cho cả những đường hẻm của một xã hội hay bị chia rẽ, bất công và thối nát.

Đàng Thánh Giá, một mình nó, đủ đánh bại tội lỗi, sự ác và sự chết, vì nó dẫn tới ánh sáng Phục Sinh rạng ngời của Chúa Kitô và mở ra nhiều chân trời sống mới mẻ và trọn vẹn hơn. Nó là đường hy vọng, là đường tương lai. Những ai quảng đại và tin tưởng bước theo đường này sẽ mang lại hy vọng và tương lai cho nhân loại.

Các người trẻ thân yêu, vào Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh ấy, nhiều môn đệ tiu nghỉu trở về nhà họ. Nhiều môn đệ khác quyết định đi về vùng quê để quên đi cây thập giá. Cha hỏi các con: tối nay, các con muốn trở về nhà, về những nơi các con đang trú ngụ, với dáng vẻ nào? Tối nay, các con muốn trở về nhà để được một mình đối diện với các ý nghĩ của các con ra sao? Mỗi người các con phải trả lời cho thách thức mà câu hỏi này đặt ra cho các con.

“Các bạn trẻ thân mến, các bạn đến Krakow để gặp gỡ Đức Giêsu. Bài Tin Mừng hôm nay cũng nói với chúng ta về cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và một người tên là Za-kêu, tại Giêrico (x. Lc 19,1-10). Tại đó, Đức Giêsu không chỉ rao giảng hay chào hỏi mọi người, nhưng như thánh sử kể cho chúng ta, Ngài đi băng qua thành phố. Nói cách khác, Đức Giêsu muốn đến gần chúng ta một cách cá vị, muốn đồng hành với chúng ta cho đến cuối hành trình, để cuộc sống của Ngài và của chúng ta được thật sự gặp nhau.

Một cuộc gặp gỡ thật ấn tượng đã diễn ra tại đây, với Za-kêu, trưởng thu thuế. Za-kêu hẳn là một người thu thuế giàu có, đã hợp tác với kẻ chiếm nước Roma đáng ghét, một người đã bóc lột chính dân tộc mình, một người mà bởi danh tiếng không mấy tốt đẹp không thể tiến gần đến Thầy Giêsu. Cuộc gặp gỡ giữa ông với Đức Giêsu đã thay đổi cuộc đời ông, cũng như đã thay đổi và vẫn tiếp tục thay đổi cuộc sống của mỗi người chúng ta. Nhưng Za-kêu đã đối diện với rất nhiều ngăn cản để có thể gặp được Giêsu. Ít nhất là ba trong số những ngăn trở này có thể nói với chúng ta điều gì đó.

 

Ngăn trở đầu tiên là thân hình nhỏ bé. Za-kêu không thể nhìn thấy được Thầy Giêsu vì ông nhỏ con. Thậm chí ngày nay, chúng ta cũng cảm thấy mình không thể đến gần Giêsu vì chúng ta thấy mình không đủ lớn, vì chúng ta nghĩ mình không xứng đáng. Đây là một cám dỗ rất lớn; đến với Giêsu không phải bằng lòng tự tôn nhưng bằng chính niềm tin. Vì niềm tin nói với chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa (x. 1 Ga 3,1). Chúng ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa; Đức Giêsu đã mặc lấy nhân tính và con tim của Ngài sẽ không bao giờ tách lìa khỏi chúng ta; Thánh Thần muốn ngự trong chúng ta. Chúng ta được mời gọi để vui hưởng niềm hạnh phúc vĩnh viễn với Thiên Chúa!

Đó là “thể trạng” thực sự của chúng ta, căn tính thiêng liêng của chúng ta: chúng ta là những người con yêu dấu của Thiên Chúa, luôn luôn như thế. Vì thế, các bạn có thể thấy rằng không chấp nhận chính mình, sống một cách buồn tẻ, trở nên thụ động có nghĩa là không nhận ra căn tính sâu thẳm nhất của mình. Nó giống như việc mình bỏ đi chỗ khác khi Chúa muốn nhìn đến chúng ta, cố gắng phá tan giấc mơ Ngài dành cho chúng ta. Thiên Chúa yêu thương chúng ta như chúng ta là, và không có tội lỗi, nết xấu hay sai lầm nào có thể khiến Ngài thay đổi tình yêu thương này. Như Tin Mừng cho chúng ta thấy, đối với Giêsu, không ai lại không xứng đáng, hay xa cách với Ngài. Không ai là vô nghĩa với Ngài. Ngài yêu thương hết tất cả chúng ta với một tình yêu đặc biệt; với Ngài, tất cả chúng ta đều rất quan trọng: các con rất quan trọng! Ngài quan tâm đến các con vì chính các con, chứ không phải vì những gì các con sở hữu. Trong mắt Ngài, quần áo các con mặc hay loại điện thoại di động mà các con đang sử dụng hoàn toàn không có nghĩa lý gì. Ngài không quan tâm đến phong cách thời trang của các con. Ngài chỉ quan tâm đến chính con người các con mà thôi. Trong mắt Ngài, các con rất quý giá và mang một giá trị không thể đong đếm được.

Bất cứ khi nào trong cuộc sống chúng ta cảm thấy bị trì xuống, hãy nhớ rằng Thiên Chúa luôn trung thành, thậm chí là ngoan cố, trong tình yêu Ngài dành cho chúng ta. Sự thật là, Ngài yêu thương chúng ta còn hơn chúng ta yêu thương mình. Ngài đặt niềm tin vào chúng ta còn hơn chúng ta đặt niềm tin vào mình. Ngài luôn cổ võ chúng ta; Ngài là một người cực kỳ hâm mộ chúng ta. Ngài luôn ở đó với chúng ta, đợi chờ chúng ta với sự kiên nhẫn và hy vọng, ngay cả khi chúng ta cứ quay về với chính mình và gặm nhấm mãi những phiền muộn và nỗi đau của quá khứ. Kiểu gặm nhấp ấy không xứng đáng với phẩm giá thiêng liêng của chúng ta. Nó là một loại virus xâm nhập và ngăn chặn mọi thứ; nó đóng kín các cánh cửa và không cho chúng ta thức dậy và bắt đầu. Thiên Chúa thì khác, Ngài luôn tràn trề hy vọng. Ngài tin rằng chúng ta có thể luôn thức dậy, và Ngài chẳng muốn nhìn thấy chúng ta buồn phiền thiểu não, bởi vì chúng ta luôn là những người con yêu dấu của Ngài. Chúng ta hãy luôn ghi nhớ điều này vào mỗi ngày mới. Thật tốt khi chúng ta cầu nguyện như thế nào vào mỗi sáng: “Lạy Chúa, con cảm ơn Ngài đã luôn yêu thương con; xin hãy giúp con luôn biết yêu bằng chính cuộc sống của con, không phải bằng những lỗi lầm cần được sửa đổi, nhưng bằng chính cuộc sống của con, món quà lớn lao, vì đây là thời gian để yêu và được yêu.

Ngăn trở thứ hai của Za-kêu là: thân bại danh liệt. Chúng ta có thể hình dung điều gì đang diễn ra trong lòng ông trước khi ông treo lên cây sung. Hẳn là một cuộc đấu tranh nội tâm – một mặt là sự tò mò và khao khát muốn gặp Đức Giêsu, mặt khác, ông có thể trở thành kẻ hoàn toàn ngớ ngẩn. Za-kêu là một nhân vật công chúng, một người có quyền lực. Ông biết rằng, khi cố trèo lên cây sung, ông có thể trở thành trò cười cho thiên hạ. Tuy nhiên, ông đã chiến thắng được sự xấu hổ, vì sức lôi cuốn của Đức Giêsu quả rất mạnh mẽ. Các bạn đã biết rõ chuyện gì xảy ra khi có ai đó hết sức lôi cuốn khiến chúng ta phải yêu mến họ: chúng ta sẽ sẵn sàng làm mọi thứ mà ta chưa bao giờ dám nghĩ là mình có thể làm được. Điều gì đó tương tự đã xảy ra trong lòng Za-kêu, khi ông nhận thấy rằng Đức Giêsu quá quan trọng với ông đến nỗi ông có thể làm bất cứ điều gì cho Ngài, vì chỉ có Đức Giêsu mới có thể kéo ông ra khỏi vũng lầy tội lỗi và buồn phiền. Chuyện “danh liệt” của ông còn đáng kể gì nữa. Tin Mừng kể cho chúng ta thấy rằng Za-kêu đã chạy lại đàng trước, leo lên cây và rồi, khi Đức Giêsu gọi ông, ông vội vàng leo xuống. Ông đã đánh liều, ông đánh cược cuộc đời mình. Chúng ta cũng vậy, đây là bí quyết của niềm vui: đừng bóp nghẹt sự tò mò tốt lành của mình, nhưng hãy đánh liều, vì cuộc đời không phải để giấu kín. Khi chúng ta đến với Giêsu, chúng ta không thể ngồi khoanh tay chờ đợi; Ngài đã trao ban cho chúng ta một cuộc đời, chúng ta không thể đáp lại chỉ bằng việc nghĩ về nó hay gõ một vài từ.

Các bạn trẻ thân mến, đừng xấu hổ khi mang mọi thứ đến với Chúa nơi toà giải tội, đặc biệt là những yếu đuối của chúng ta, những đấu tranh, những tội lỗi của chúng ta. Ngài sẽ khiến chúng ta ngạc nhiên bằng sự tha thứ và bình an của Ngài. Đừng sợ khi nói “vâng” với Ngài với tất cả con tim, đáp lại Ngài một cách quảng đại và bước theo Ngài! Đừng để linh hồn của mình bị co cụm nhưng hãy nhắm tới đích là một tình yêu tuyệt đẹp đòi hỏi sự hy sinh. Hãy nói “không” với cơn nghiện thành công bằng mọi giá và chỉ biết quan tâm đến bản thân và sự thoải mái của bản thân.

Ngăn trở thứ ba của Za-kêu không phải là cái đến từ bên trong nhưng là những gì đang ở chung quanh ông. Đó chính là tiếng bàn tán lùm xùm của đám đông, những người đã đóng kín ông và phê phán ông: làm sao Giêsu có thể vào nhà người này, nhà của một người tội lỗi! Thật là khó khăn để chào đón Giêsu, thật khó để đón nhận một Thiên Chúa giàu lòng từ bi (Ep 2,4)! Người ta luôn cố gắng ngăn cản bạn, làm cho bạn nghĩ rằng Thiên Chúa rất xa cách, cứng nhắc, khô khăn, đối xử tốt với người tốt và đối xử xấu với người xấu. Thế nhưng, Cha của chúng ta ngự trên trời “cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt” (Mt 5,45). Ngài muốn chúng ta phải có dũng lực: dũng lực để mạnh hơn sự dữ bằng cách yêu thương người khác, ngay cả kẻ thù mình. Người ta có thể chế giễu bạn vì bạn tin vào sức mạnh vô biên và huyền diệu của lòng thương xót. Nhưng các bạn đừng sợ. Hãy nghĩ tới châm ngôn của những ngày này: “Phúc cho ai có lòng thương xót vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương” (Mt 5,7) Người ta có thể cho rằng các bạn là những kẻ mơ mộng, vì các bạn tin vào một nhân loại mới, một nhân loại loại trừ sự ghét bỏ giữa người với người, một nhân loại không muốn xem biên giới là rào cản và một nhân loại biết nuôi dưỡng những truyền thống của riêng mình mà không biến mình trở thành trung tâm và có đầu óc hẹp hòi. Đừng bao giờ nản chí: với nụ cười và đôi bàn tay rộng mở, các bạn hãy loan truyền niềm hy vọng và trở thành ân phúc cho một gia đình nhân loại mới mà các bạn là những đại diện tuyệt vời!

Ngày hôm đó, đám đông xét đoán Za-kêu; họ dò xét ông từ trên xuống dưới, trong ra ngoài. Nhưng Đức Giêsu thì khác: Ngài nhẹ nhàng nhìn ông. Cái nhìn của Giêsu vượt qua những lầm lỗi và thấu đến con người. Ngài không để ý đến những điều xấu xa của quá khứ nhưng nhìn đến tương lai tốt đẹp. Ánh nhìn của Ngài vẫn luôn còn đó dù có khi mình không thấy; nó tìm kiếm sự đoàn kết và hiệp thông. Nó không chú ý đến cái bên ngoài nhưng thấu tận con tim. Với ánh nhìn này của Giêsu, các bạn có thể giúp mang đến một nhân loại khác, không tìm kiếm sự thừa nhận nhưng là điều thiện hảo, giữ vững con tim trong sạch và chiến đấu cách hoà bình cho lòng chân thực và công lý. Đừng bao giờ chỉ dừng lại ở bề mặt của mọi sự, đừng bao giờ tin vào bề mặt của thế gian, không chịu cải thiện tầm nhìn của bạn. Thay vào đó, hãy download những đường link tốt nhất, giúp con tim biết nhìn thấy và chuyển tải những điều tốt đẹp mà không lo lắng gì. Hãy trao ban niềm vui mà các con đã nhận lãnh cách nhưng không cho người khác một cách nhưng không (x.Mt 10,8): rất nhiều người đang chờ đợi điều này. Cuối cùng, chúng ta hãy cùng nghe những lời Đức Giêsu đã nói với Za-kêu, nó rất có ý nghĩa với chúng ta ngày nay: “Hãy xuống đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông” (c.5). Đức Giêsu cũng nới rộng lời mời gọi này đến chúng ta: “Ta phải ở lại nhà con hôm nay”. Chúng ta có thể nói rằng Ngày Giới Trẻ Thế Giới bắt đầu hôm nay và còn tiếp diễn vào ngày mai, tại nhà của các con vì đó là nơi mà Đức Giêsu muốn gặp các con từ giờ trở đi. Chúa không muốn ở lại trong thành phố tươi đẹp này, hay chỉ trong những kỷ niệm được ôm ấp. Ngài muốn đi vào nhà của các con, muốn cư ngụ trong đời sống thường ngày của các con: trong việc học, trong những năm đầu làm việc, trong tình bạn, tình yêu, cảm xúc, niềm hy vọng và giấc mơ của các con. Ngài mong muốn xiết bao khi các con dám mang tất cả đến với Ngài trong lời cầu nguyện! Ngài hy vọng xiết bao rằng, trong tất cả những “contacts” và “chats” mỗi ngày của các con, có chỗ cho lời cầu nguyện! Ngài mong muốn biết bao cho lời của Ngài có thể nói với các con ngày từng ngày, để các con có thể biến Tin Mừng của Ngài thành của các con, để lời ấy có thể là la bàn chỉ lối cho các con trong hành trình cuộc sống.

Khi mời gọi các con về nhà, Đức Giêsu đã gọi các con bằng tên, giống như Ngài đã gọi Za-kêu. Tên của các con rất có giá trị với Ngài. Cái tên “Za-kêu”, vào thời đó, gợi nhắc đến ý nghĩa “Thiên Chúa ghi nhớ”. Hãy tin vào trí nhớ của Thiên Chúa: trí nhớ của Ngài không phải là ổ cứng, lưu và thu thập tất cả những dữ liệu của chúng ta, nhưng là một con tim đong đầy sự êm ái dịu ngọt, một con tim luôn tìm niềm vui bằng cách xoá bỏ mọi dấu vết của sự dữ trong chúng ta. Bây giờ, ước gì chúng ta cũng biết cố gắng noi theo trí nhớ trung tím của Thiên Chúa và xem mọi thứ chúng ta đã và đang lãnh nhận trong những ngày này là tài sản quý giá. Trong thinh lặng, chúng ta hãy nhớ lại cuộc gặp gỡ này, chúng ta hãy bảo tồn ký ức về sự hiện diện của Thiên Chúa và lời của Ngài, và chúng ta hãy một lần nữa lắng nghe tiếng nói của Đức Giêsu khi Ngài gọi chúng ta bằng tên.

Vì thế, lúc này đây, chúng ta hãy cầu nguyện trong thinh lặng, nhớ lại và tạ ơn Thiên Chúa vì đã muốn chúng ta ở đây và đã đến đây để gặp gỡ chúng ta.”

Sau lời cảm ơn và lời nhắn nhủ dành cho các bạn trẻ, Đức Thánh Cha đã công bố rằng Kỳ Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới lần tới, lần thứ 32, sẽ được tổ chức vào năm 2019 tại PANAMA, một quốc gia nhỏ ở Nam Trung Mỹ.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ ( chuyển dịch )

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.