CHÍNH CHA ĐÃ CHỌN CON

Lm. Lê Văn Quảng

Nhân ngày cầu cho Ơn Gọi, tôi muốn chia xẻ một chút tâm tình về đoạn đường Ơn Gọi mà tôi đã đi qua.

Không phải con đã chọn Cha, nhưng chính Cha đã chọn con.

Đó là câu kinh thánh mà tôi cảm thấy rất ứng nghiệm cho cuộc đời tận hiến của tôi, một cuộc đời đã phãi trải qua một đoạn đường dài hai mươi lăm năm trời làm chủng sinh (1964-1989) với đầy những nước mắt và mồ hôi. Một cuộc đời chất chứa đầy những gian lao và thử thách, có những lúc tưởng chừng như sắp chết vì những trận cuồng phong bão tố hay những đám mây mù dày đặc bao phủ quanh tôi. Trong cái tối tăm của cuộc đời đó, tôi cũng đã cảm thấy chán chường và thất vọng vì lý trí không còn sáng suốt nữa, con tim đã trở nên khô cằn, sức mạnh dường như đã rời xa tôi, và tôi cũng đã cảm thấy không dễ để vượt thắng.

Trong cơn khủng hoảng ấy, tôi không biết đi tìm nơi đâu một ý nghĩa cho cuộc sống, cho những đau khổ đang có của tôi, cuối cùng tôi cũng đã chạy đến với Cứu Chúa của tôi. Tôi có thể nói được rằng chính Ngài là một sự khó hiểu vì nếu Ngài tốt lành, sao Ngài lại để tôi cứ mãi đau khổ thế nầy? Nếu Ngài có thể làm được mọi sự, sao Ngài cứ để tôi lẩn quẩn mãi trong những khó khăn không thể thoát ra được ? Ngài muốn tôi làm gì cho Ngài ? Dường như Ngài đã lãnh đạm trước những khổ đau tôi, trước những nỗi chán chường của tôi. Vâng, chính Ngài là Đấng đã gởi cho tôi những thử thách lớn lao nầy.

Nhưng rồi, với thời gian tôi đã khám phá ra điều nầy: may mắn cho cuộc đời tôi là đã nhận biết Thiên Chúa và vẫn còn tin tưởng vào Ngài. Vì bao lâu tôi còn tin vào Ngài tôi cảm thấy Ngài không bao giờ để tôi quá đau khổ đến nỗi thất vọng vì chính Ngài đã phán: Hỡi những ai yếu nhọc và gánh nặng, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ nâng đỡ và bổ sức lại cho. Tôi tin rằng Ngài không bao giờ lừa dối tôi và đó chính là sức mạnh của tôi. Vì thế, tôi đã tin vào Ngài và chạy đến với Ngài ngay khi lòng tin của tôi bị thử thách. Tôi vẫn tin vào Ngài dẫu cho chân trời tăm tối bao phủ quanh tôi trong những nỗi buồn khổ và tủi hờn. Tôi đã phó thác vào Ngài vì tôi biết Ngài luôn luôn trung thành dẫu tôi có bất tín. Và vì Ngài luôn trung thành nên tôi tin rằng Ngài sẽ cắt nghĩa cho tôi những điều mà bây giờ tôi không hiểu chút nào về những biến cố mà Ngài đã gởi đến cho tôi. Tôi không hiểu tại sao Ngài đã làm những điều đó, nhưng tôi biết từ kinh nghiệm rằng mọi sự Ngài làm đều tốt đẹp vì tôi biết Ngài yêu tôi. Ngài không thể muốn hoặc làm cái gì khác ngoài động lực ước muốn chia xẻ sự tốt lành của Ngài cho tôi. Ý muốn của Ngài là hướng về sự toàn thiện như thánh Phaolô đã viết :

Điều mà Thiên Chúa muốn là để chúng ta nên thánh thiện. Tất cả những gì xảy ra dưới sự quan phòng dẫn dắt của Ngài thảy đều có lợi cho chúng ta, đưa chúng ta đi vào sự thiện hảo và hạnh phúc mà thôi.

Quả thật như vậy, kinh nghiệm của cuộc đời tôi đã cho tôi xác quyết điều đó. Chính Ngài đã hướng dẫn mọi biến cố để dẫn dắt đời tôi. Trước đây, quả thật tôi không bao giờ dám nghĩ đến việc mình sẽ được đi xuất ngoại, và càng không bao giờ dám nghĩ rằng mình sẽ được đi du học. Rồi biến cố ba mươi tháng tư xảy đến, tôi vẫn ở lại để cùng sống và cùng chia sẻ tất cả những vui buồn sướng khổ của khúc quanh lịch sử với tất cả những người anh em của tôi suốt một đoạn đường cũng khá dài chín năm trời. Nhưng rồi số phận đã đưa đẩy tôi vào một con đường mà không có một lối nào khác để lựa chọn, nên tôi đã ra đi. Chính nhờ ở cái ngõ cụt bế tắc đó mà tôi có thêm được sự can đảm để dám đối đầu với tất cả những nguy hiểm có thể xảy đến trong cuộc hành trình vượt biển đầy gian nan, và rồi nó cũng đã giúp tôi khắc phục được tất cả những khó khăn của cuộc đời trên những vùng đất mới.

Nói đến đây tôi nhớ đến nhà tâm lý học Alfred Adler, ông tổ của trường phái tâm lý học của tôi, đã cho chúng tôi một quan niệm cơ bản rất chí lý nầy là: chính ý chí và trách nhiệm của mỗi người đóng một vai trò rất quan trọng đối với chính tương lai của họ. Với ông, điều quan trọng không phải là Ong Trời đã cho chúng ta bao nhiêu khả năng, bao nhiêu nén vàng: mười nén, năm nén, hay một nén. Nhưng điều quan trọng là chúng ta đã dùng hết tất cả những khả năng, những nén vàng mà Trời đã trao tặng cho chúng ta chưa ? Một người được trao cho mười nén, nhưng họ chỉ dùng có ba nén còn bảy nén đem chôn cất đi thì chắc chắn không thể tốt hơn người được trao tặng chỉ có năm nén nhưng họ đã biết dùng tận lực để phát triển.

Kinh nghiệm cũng cho chúng ta thấy rằng bao lâu chúng ta còn nuôi lấy quyết tâm chấp nhận những gian khổ để đi đến thành công bấy lâu chúng ta vẫn còn sức mạnh để chịu đựng và tiếp tục cuộc hành trình của chúng ta. Trái lại, bao lâu chúng ta có tư tưởng đầu hàng nghĩ rằng mình không thể nào chịu đựng được nữa, bấy giờ ngay tức khắc chúng ta cảm thấy có một cái gì sụp đổ hẳn trong con người chúng ta và chúng ta sẽ thấy mình kiệt sức và tuyệt vọng. Điều đó có thể giúp ta hiểu được lý do tại sao biết bao nhiêu người trẻ tuổi đã đành bỏ cuộc quá sớm trong vấn đề học hành trong khi có rất nhiều người già nua vẫn có thể tiếp tục đi học và họ đã thành công trên con đường học vấn cũng như con đường công danh sự nghiệp của họ. Cứ để cho mọi người có cơ hội tốt để phát triển khả năng của họ bấy giờ ta mới thấy rõ ai là người có khả năng để làm việc. Cũng nhờ biến cố ba mươi tháng tư mà nhiều người Việt Nam có được cơ hội để ra đi học hỏi những điều hay cái đẹp của những nước văn minh trên thế giới. Và có thể nói được rằng tôi cũng là một trong số những người đã được hưởng cái may mắn đó.

Thật vậy, tôi có thể nói một cách xác tín rằng chính Thiên Chúa đã hướng dẫn mọi biến cố để đưa tôi vào con đường Ngài muốn tôi đi. Và càng ngẫm nghĩ tôi càng cảm thấy thâm tín điều nầy là: KHÔNG PHẢI CON ĐÃ CHỌN CHA NHƯNG CHÍNH CHA ĐÃ CHỌN CON VÀ SAI CON ĐI.

Quả thật, nếu nói rằng linh mục là người có đầu óc thông minh và lỗi lạc thì trong số những anh em đồng bạn của tôi còn có nhiều đầu óc trổi vượt hơn tôi. Nếu nói rằng linh mục là những người lành thánh thì chắc hẳn trong quí vị không thiếu gì những tâm hồn đạo đức và thánh thiện hơn nhiều. Nhưng vì tình yêu vẫn còn là một cái gì cao siêu và huyền nhiệm khiến chúng ta không thể thấu hiểu được. Nhiều lúc chúng ta cũng đã từng thắc mắc hỏi nhau một cách rất ngạc nhiên: tại sao cái anh như thế nầy lại đi lấy cái chị thế ấy ? Hay tại sao cái chị như thế ấy lại đi lấy cái anh thế nầy? Đó chính là Mầu Nhiệm của Tình Yêu !

Tình yêu của Thiên Chúa trên tôi không căn cứ trên công trình của tôi. Đó là một tình yêu hoàn toàn nhưng không. Thật vậy, tình yêu của Ngài đã đến trên tôi và chọn tôi, không phải vì tôi trổi vượt hơn những người khác. Thiên Chúa đã yêu tôi trước khi tôi hiện hữu. Khi tình yêu Thiên Chúa căn cứ trên cái nhưng không, tình yêu ấy không thể bị tiêu diệt, và tôi sẽ không bao giờ mất nó vì nó không đến do một công trình nào của tôi mà là một món quà hoàn toàn nhưng không của Thiên Chúa.

Thiên Chúa đã tuyển chọn những con người tầm thường để làm nên những công trình vĩ đại của Ngài. Có như thế người ta mới nhận thấy rằng đó chính là công trình của Thiên Chúa chứ không phải công trình của con người, vì đối với Thiên chúa không có gì là không có thể.

Thiên chúa đã tuyển chọn Đức Maria, một cô thôn nữ đơn sơ tầm thường, không giàu sang, không quyền quí, không thông minh, không lỗi lạc để làm mẹ Đấng Cứu Thế.

Các tông đồ ngày xưa, những con người quê mùa chất phát lại được tuyển chọn trở thành những sứ giả rao giảng Tin Mừng. Và Phêrô, một con người đã ba lần chối Chúa lại được mời gọi làm lãnh tụ giáo hội Chúa. Ôi, tình yêu thật mầu nhiệm !

Thật là tuyệt diệu khi thấy mọi giá trị đã được đảo ngược để từ đây từ đáy lòng của muôn người sẽ mãi mãi vang lên khúc ca tuyệt vời của lời kinh Magnificat:

Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa

Và thần trí tôi mừng rỡ trong Thiên Chúa Đấng Cứu Chuộc tôi

Vì Chúa đã đoái đến phận hèn tớ nữ Ngài

Để từ nay muôn đời sẽ gọi tôi là có phúc.

Không còn phúc cho những con người quyền cao chức trọng nữa mà phúc cho những phận hèn tớ nữ nương náu dưới bóng Tình Yêu của Ngài…

Lm. Lê Văn Quảng

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.