Chúa Giêsu có thật

Trong năm thứ 15 của triều đại Tiberius Caesar, khi Pontiô Philatô là vị đại diện ở Judea, Herod cai trị Galilee, Philip cai trị vùng Ituraea và anh trai của ông Trachonitis cai trị Lysanias Abilene… (Luca 03:01)

Một số người cho rằng Chúa Giêsu Kitô không bao giờ tồn tại. Cáo buộc rằng cuộc đời của Chúa Giêsu và Tin Mừng chỉ là huyền thoại tạo nên bởi Giáo Hội. Tuyên bố này chủ yếu dựa trên niềm tin của họ rằng không có ghi chép lịch sử về Chúa Giêsu.

Nhận định đầy thế tục này thiếu xót không nên làm cho các Kitô hữu hiện đại quá ngạc nhiên. Trước tiên, chỉ một phần nhỏ của biên bản còn tồn tại trong hai mươi thế kỷ qua.  Thứ hai, đã có rất ít, nếu có, các nhà báo ở Palestine trong thời đại của Chúa Giêsu. Thứ ba, những người La Mã đã nhìn những người Do Thái như chỉ đơn thuần là một trong nhiều nhóm dân tộc cần được dung thứ.  Người Do Thái đã không được người La Mã coi trọng lắm. Cuối cùng các nhà lãnh đạo Do Thái cũng ước muốn quên đi Chúa Giêsu. Các nhà văn thế tục đã chỉ chú ý sau khi Kitô giáo trở nên phổ biến và bắt đầu làm xáo trộn lối sống của họ.

Mặc dù các báo cáo thế tục đầu tiên về Chúa Giêsu có thể rất hiếm, vẫn còn một vài tài liệu tham khảo còn tồn tại về Ngài. Không quá ngạc nhiên, những báo cáo sớm nhất không phải của Kitô giáo mà đã được thực hiện bởi những người Do Thái.  Flavius Josephus, một người sống vào khoảng năm 98 sau Công Nguyên, là một sử gia Do Thái Latinh. Ông đã viết những cuốn sách về lịch sử Do Thái cho người dân La Mã. Trong cuốn sách của mình mang tên Jewish Antiquities (Do Thái cổ xưa), ông đã nhắc đến Chúa Giêsu. Trong một tài liệu tham khảo, ông đã viết:

“Khoảng thời gian này Chúa Giêsu trở nên có tiếng tăm, một người đàn ông khôn ngoan, người đã làm những việc tốt lành và có những đức tính được công nhận. Và nhiều người Do Thái và dân từ các quốc gia khác đã trở thành môn đệ của ông.  Philatô lên án người bị đóng đinh và chết.  Tuy nhiên, những môn đồ của ông đã trở thành những người rao giảng về ông. Họ thuật lại là ông đã hiện ra với họ ba ngày sau khi bị đóng đinh và rằng ông vẫn còn sống.  Có lẽ ông là Đấng Messiah có liên hệ với đấng mà các tiên tri kỳ diệu đã báo trước. [Josephus, Jewish Antiquities, XVIII 3,2]

Mặc dù một vài dạng khác nhau của văn bản cụ thể này đã tồn tại qua hai mươi thế kỷ, nhưng tất cả đều đồng ý với phiên bản được trích dẫn ở trên. Phiên bản này được coi là gần nhất với bản gốc – văn bản Kitô giáo ít bị nghi ngờ rằng đã bị xáo trộn nhất.  Ở vài nơi trong cuốn sách này, Josephus cũng thuật lại việc hành xử thánh của thánh Gioan Tẩy Giả [XVIII 5,2] và thánh Giacôbê Công Chính [XX 9,1], thậm chí đã đề cập đến Giacôbê là “người anh em của Chúa Giêsu, người đã được gọi là Đấng Kitô.” Cần lưu ý thì quá khứ của mệnh đề “Chúa Giêsu đã được gọi là Đấng Kitô,” lập luận chống lại các văn bản Kitô giáo bị xáo trộn từ khi một người Kitô Giáo sẽ thích viết, thay vào đó, là “người được gọi là Đấng Kitô.” .

Một nguồn Do Thái khác là Talmud, đã nhắc vài lần về Chúa Giêsu. Theo tự điển American Heritage, Talmud là “bộ sưu tập Rabbinic các bài viết cổ điển bao gồm Mishnah và Gemara, tạo thành nền móng cho quyền lực Do Thái giáo truyền thống.”  Mặc dù không rõ ràng được gọi đúng tên, rabbis sau đó xác định một người là Chúa Giêsu. Những tài liệu đề cập về Chúa Giêsu không phải là cảm thông với Ngài hay Giáo Hội của Ngài.  Ngoài ra các tác phẩm này được người Do Thái bảo tồn qua hàng thế kỷ, vì thế các Kitô hữu không thể bị buộc tội đã làm xáo trộn văn bản.

Talmud đề cập đến những phép lạ của Chúa Giêsu. Không có nỗ lực nào để bác bỏ những phép lạ ấy, nhưng Talmud gán cho những phép lạ đó là nghệ thuật huyền diệu từ Ai Cập.  Cũng tương tự, việc Chúa Giêsu bị đóng đinh được ghi là “vào đêm trước của lễ của Lễ Vượt Qua” trong sự đồng ý với Tin Mừng (Luke 22:01 ff; John 19:31 ff).  Tương tự một lần nữa với Tin Mừng (Matt. 27:51), Talmud ghi lại các trận động đất và bức màn đền thờ bị rách ra trong những giờ phút lâm chung của Chúa Giêsu. Josephus trong cuốn sách của mình, The Jewish War (Chiến tranh Do Thái), cũng xác nhận những sự kiện này.

Đến đầu thế kỷ thứ 2, người La Mã đã viết về những người Kitô hữu và Chúa Giêsu.  Ông Pliny, tổng đốc một tỉnh ở Tiểu Á, năm 111 sau Công Nguyên đã viết cho hoàng đế Trajan trong một bức thư:

… đó là thói quen vào một ngày cố định họ tụ tập trước rạng sáng và đọc kinh bằng một hình thức dùng một số từ gọi Chúa Kitô như là một vị thần linh, và rằng họ bị ràng buộc mình với một lời thề, sẽ không phạm tội , hay trộm cắp gì hoặc cướp bóc tài sản của ai, không ngoại tình, không nói dối, và không từ chối khi được yêu cầu đóng tiền. Sau khi những điều này đã được thực hiện, tập quán của họ là ra đi, và tụ họp lại nữa để ăn uống… [Pliny, Epistle 97]

Sự chú ý đặc biệt nên được đặt vào các cụm từ, “với Chúa Kitô như một thần linh”, một chứng minh đầu tiên của người thế tục làm cho niềm tin vào thiên tính của Chúa Kitô (Gioan 20:28; Phil 2:06).. Ngoài ra, thật là điều thú vị khi so sánh đoạn này với Tông đồ Công Vụ 20:7-11, một đề cập trong kinh thánh về một nghi lễ Kitô Giáo đầu tiên trong ngày Chúa Nhật.

Tiếp theo là các sử gia La Mã, Tacitus, người được tôn trọng bởi các học giả hiện đại về độ chính xác lịch sử, đã viết trong năm 115 sau Công Nguyên về Chúa Kitô và Giáo Hội của Ngài:

Tác giả của giáo phái là Chúa Kitô người đã bị hành xử trong thời Tiberius bởi Pontiô Phi-la-tô.  Sự mê tín nguy hiểm, được kiểm tra trong một thời, sau lại nổ tung ra một lần nữa, không chỉ ở khắp Judea … nhưng trên toàn thành phố Rôma nữa…[Tacitus, Annals, XV 44]

Ngay cả với thái độ khinh thị đối với đức tin Kitô giáo, Tacitus vẫn coi sự việc hành hình của Chúa Kitô như là thực tế lịch sử, mang lại kết nối với các sự kiện La Mã và các nhà lãnh đạo ở đó. (cf. Luke 3:01 ff)

Các nhân chứng thế tục khác về Chúa Giêsu trong lịch sử bao gồm Suetonius trong tiểu sử về ông Claudius, Phlegan ghi lại nhật thực của mặt trời trong lúc lâm chung của Chúa Giêsu, và thậm chí Celsus, một nhà triết học ngoại giáo. Phải nhớ rằng hầu hết các nguồn không chỉ từ thế tục nhưng từ những kẻ chống Kitô giáo.  Những tác giả thế tục này, bao gồm cả những nhà văn Do Thái, không có mong muốn hay ý định để quảng bá cho Kitô giáo. Họ không có ý làm sai lệch đi tường trình của mình để có lợi cho Kitô giáo.  Pliny thực sự trừng phạt các Kitô hữu vì đức tin của họ.  Nếu Chúa Giêsu và cái chết của Ngài chỉ là một huyền thoại, thì Tacitus đã tường thuật lại như vậy.  Ông chắc chắn sẽ không kết nối việc Chúa Giêsu bị đóng đinh với các nhà lãnh đạo La Mã.  Những nhà văn này đã trình bày Chúa Giêsu như một người có trong lịch sử thực sự.  Phủ nhận mức độ tin cậy của các nguồn trong mối liên hệ với Chúa Giêsu sẽ tạo mối nghi ngờ nghiêm trọng về phần còn lại của lịch sử cổ đại.

Nay những tác phẩm cổ đại thế tục không chứng minh rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hoặc thậm chí là Đấng Kitô, nhưng đó không phải là mục tiêu của đường lối này.  Những tường thuật này cho thấy rằng một người đạo đức tên là Giêsu đã sống trong thế kỷ đầu tiên đầu trước Công nguyên và là tác giả một phong trào tôn giáo (mà vẫn còn tồn tại cho tới ngày nay). Người này ít nhất đã được gọi là Kitô – Đấng Messia.  Những tín hữu Kitô giáo trong thế kỷ đầu tiên có vẻ cũng xem Ngài như Thiên Chúa. Cuối cùng những tác phẩm hỗ trợ các sự kiện khác được tìm thấy trong Kinh Thánh vây quanh cuộc sống của Ngài. Tuyên bố rằng Chúa Giêsu không bao giờ tồn tại và đời sống của Ngài là một huyền thoại thỏa hiệp với mức độ đáng tin cậy của lịch sử cổ đại.

Theo catholicnewsagency.com – Thụy Nguyễn chuyển dịch

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.