Dân Chúa Cười – sống tháng 9, 2016

HAI NGÀN ÐỒNG NGON HƠN

Sau thánh lễ, Cha xứ gọi thằng Nam và dặn nó :

  • Nếu cách nào con giúp cho ông nội của con khỏi ngủ trong lúc Cha giảng thánh lễ các sáng Chúa Nhật thì Cha sẽ thưởng cho con mỗi lần một ngàn đồng.

Thằng bé hứa với Cha xứ sẽ làm được điều ấy. Nhưng đến Chủ Nhật liền sau đó chẳng những ông ngủ mà ngủ còn thoải mái trong khi Cha giảng. Lập tức sau thánh lễ, Cha xứ gọi nó vào phòng khách nhà xứ và nói với nó bằng một giọng khiển trách:

  • Con quên lời hứa với Cha rồi à? Ðược một ngàn không mê sao ?
  • Thưa Cha không cần, nội con bảo cứ để nội ngủ và nội sẽ cho tới hai ngàn cơ !

MẤY ÔNG BỢM NHẬU MỪNG HỤT

Tại một xứ truyền giáo kia, vị Linh mục đã giảng một bài chí lý về đức bác ái với nội dung “Hãy yêu thương cả kẻ thù của anh em, đó là lời Chúa chúng ta”. Chúa Nhật sau đó, nhận thấy trong xứ đạo có một tệ nạn hơn nữa. Ðó là tật uống rượu và mê ăn. Ngài xét thấy cần gay gắt chống lại tệ nạn này và Ngài tuyên bố rõ :

  • Rượu chính là kẻ thù lớn nhất của anh em. Anh em hãy xa tránh nó như một thứ bệnh dịch hạch vậy.

Sau bài giảng này một người trong đám cử tọa tiến lên gần Cha và nói với Ngài:

  • Thưa Cha, Cha vừa dạy chúng con rượu là kẻ thù lớn nhất, nhưng tuần trước Cha cũng dạy chúng con rõ ràng là phải yêu thương kẻ thù mình, vậy hẳn chúng con được phép yêu rượu chứ !

Nhà truyền giáo sung sướng vì biết rằng, những lời mình giảng đã được mọi người chú ý nghe. Ngài mỉm cười khoan khoái và trả lời người vừa thắc mắc:

  • Phải con ạ, con đã quả quyết rằng chúng ta đã phải yêu cả kẻ thù của mình, nhưng Cha đâu có dạy là phải ăn tươi nuốt sống kẻ thù phải không con ?

KHOÁI ÐƯỢC KHEN LÀ ÐIỀU BÌNH THƯỜNG THÔI !

Một cô có thói quen khen ngợi các bài giảng của cha xứ mình. Vào sáng chủ Nhật đó, thánh lễ vừa xong, thực thì cô đã quá lời khen đến độ gần như cô nịnh hót Cha xứ vậy. Vị Linh mục tủm tỉm cười nói với cô:

  • Này con, những lời khen của con đối với Cha cũng như nước đổ đầu vịt thôi.

Không chút bối rối cô này liền đáp :

  • Con biết, thưa Cha con biết, nhưng dù sao đi nữa mấy con vịt nó lại rất khoái được người ta đổ nước lên đầu nó cơ !

NGÂY NGÔ NHƯ EM BÉ

Trong một lớp giáo lý, Cha phó nói về thiên đàng và hạnh phúc của những kẻ được chọn vào thiên đàng rồi Cha kết luận bằng câu hỏi :

  • Thế trong chúng con, ai muốn được lên thiên đàng thì đứng lên coi nào ?

Tất cả lờp đều đứng lên trừ có một em, Cha phó hỏi em :

  • Này con , con không muốn lên thiên đàng sao ?

Em đó trả lời :

  • Thưa Cha, con muốn lắm chứ, nhưng con không dám đâu. Má con nói rõ với con là học xong phải về nhà ngay, không được đi đâu cả.

NGOẠI HẠNG THI NGẮM

Trong giờ khảo kinh, Gíao Lý Viên cho các em rút thăm và đọc thuộc lòng bất cứ thứ ngắm nào trong muời lăm thứ ngắm của Kinh Mân côi. Ðến lượt Cu Tèo bắt thăm, nó bước lên mà tay run như cầy sấy. Vì Mẹ nó sắp sinh em bé, nó không có giờ học bài. Tèo rút trúng ngắm thứ ba mùa vui nhưng nó chỉ thuộc phần đầu. Bị giáo Lý viên thúc quá, nó đành sáng tác đại ra một  ý tưởng hợp với hoàn cảnh của gia đình nó nhưng cũng thực hợp lý sau đây :

– Thứ ba thì ngắm, Ðức Bà sinh Ðức Chúa Giêsu nơi hang đá. Ta hãy xin cho được… mẹ tròn con vuông.

CẦU NGUYỆN CƠ HỘI

  • Này Cu Tý, có phải ở nhà em vẫn cầu nguyện không ?
  • Có chứ Thầy !
  • Em cầu nguyện khi nào ? Có phải là mỗi buổi sáng khi vừa thức dậy ?
  • Không phải.

Vậy em cầu nguyện vào buôi tối à ?

  • Không luôn.

Thế trước hay sau bữa ăn em mới cầu nguyện hả ?

  • Cũng không ạ.

Vậy em cầu nguyện lúc nào ?

  • Lúc bố em cầm roi giơ lên ạ.

CÁCH GIẢI THÍCH GIÁO LÝ CỦA TRẺ

Giáo lý Viên : Chúa Giêsu đã sống ẩn dật ra sao ?

Học trò thưa : Chúa chỉ nấp ở trong nhà thôi ạ.

Hỏi : Hào quang là cái gì ?

Thưa : Là cái mũ các thánh vẫn đội.

Hỏi : Trong Ba Ngôi, có ngôi nào lớn hơn ngôi nào ?

Thưa : Không ngôi nào lớn hơn ngôi nào vì 3 ngôi là anh em ruột.

 

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.