Dân Chúa Cười

BỐI RỐI CỦA BÉ BA.

Hôm ấy là ngày Cha xứ giải tội. Bé Ba cũng xưng tội cùng các kẻ khác trong xứ. Vị Linh Mục bảo Bé Ba làm việc đề tội bằng cách đọc 3 kinh Lạy Cha, lãnh phép lành tha tội xong. Bé Ba cứ quỳ lại và không hề động đậy. Cha xứ hỏi nó :

  • Con còn điều gì vướng mắc trong tâm hồn, cần thưa với Cha phải không nào?

Con bé mếu máo :

  • Dạ phải Cha bắt con đọc tới ba kinh Lạy Cha, nhưng con chỉ thuộc có mỗi một kinh thôi!

TÊN EM LÀ THẰNG MẤT DẠY

Ðầu khóa học giáo lý, xơ Phượng phải ghi tên các em theo học vào một cuốn sổ lớn. Thấy một em cho biết tên mà không đầy đủ, xơ hỏi :

  • Tên gọi cua em là gì ?

Nhận thấy em này ấp úng không trả lời được, xơ hỏi :

  • Thế khi em đang chơi ngoài đường, má em muốn gọi em về, má kêu thế nào ?
  • Má em nói : “Thằng mất dạy, có về nhà ngay không thì bảo”.

CHÚA ÐỘI NÓN TAY BÈO

Cha Phó cắt nghĩa giáo lý cho trẻ em về Thiên Chúa và Ngài trưng dẫn câu này “Không ai thấy Thiên Chúa bao giờ, bởi vì Ngài là Đấng thiêng liêng”. Lúc đó một bạn trai đứng lên và nói :

  • Có thấy thưa Cha, con đã thấy Chúa .
  • Sao con thấy Chúa! Vậy khi con thấy Chúa Ngài như thế nào ?

Cu Cậu trả lời :

  • Ngài mặc bộ bà ba đen, đội nón tai bèo.

Cha Phó ngạc nhiên hỏi tiếp:

  • Con thấy Chúa như thế ở đâu nào ?

Nó mô tả:

  • Tuần rồi khi ra phường với bố con, trên đường, con đã gặp Chúa. Khi Bố con nhận ra Chúa, bố con chào Ngài vui vẻ hỏi: “Chúa ơi, đi đâu về đấy, sáng nay không đi làm à ?”

RÂU ÔNG CẮM CẰM BÀ

Ðức Cha về lần đó ban phép Thêm sức cho một họ đạo nọ. Ðức Cha nhắc sơ qua về những gì các em được học hỏi, rồi Ngài đặt một câu hỏi:

  • Ai có quyền ban bí tích thêm sức thành sự ?

Một em bé gái thưa ngay:

  • Thưa là tất cả các vị giám mục.

Ðức Cha gật đầu :

  • Giỏi lắm, còn gì nữa không con ?
  • Thưa là tất cả Giám Mục đã đến tuổi khôn đều được ban bí tích thêm sức thành sự

“LAO ÐỘNG ÐẦU ÓC”

Dạy giáo lý cho các em về điều răn thứ ba, Cha sở nói với các em thiếu nhi rằng Chúa chỉ cấm lao động trong ngày Chúa Nhật, còn lao động tình thần thì không cấm. Cần phân biệt giữa lao động bằng chân tay và lao động bằng trí óc. Chúa chỉ cấm lao động chân tay trong ngày Chúa Nhật và ngày lễ trọng. Rồi Cha trưng dẫn vài ví dụ về người lao động bằng chân tay như mấy ông bốc xếp, thợ mộc, thợ xây, thợ sửa khoá..

Sau đó Cha sở hỏi :

  • Bây giờ chúng con trưng ra cho Cha xem vài thí dụ về những người lao động đầu óc coi nào.

Cu Tũn giơ tay đáp liền :

  • Thưa Cha đó là mấy ông thợ hớt tóc và mấy bà làm đầu cô dâu ạ.

THẰNG BÉ DÁM CHƠI BỐ NÓ

Ông bố không kiên nhẫn nổi với thằng con trai bày chuyện phá phách nhưng có vẻ thông minh. Ông nặng lời đe con:

  • Nếu mày cứ thế, bố sẽ nhốt mày trong chuồng gà, và có lẽ để phạt tội của mày, Chúa sẽ biến mày thành gà mái cho mà xem.

Nhưng thằng bé hiên ngang trả lời với bố nó :

  • Bố cứ nhốt con đi, thành gà mái con nhất định sẽ không đẻ trứng cho bố nhắm rượu đâu.

MỘT CÁI TÁT CHO THẦY

Trong một lớp Kinh thánh, ông Thầy thường bắt các em học trò thuộc một đoạn Tin Mừng. Hôm đó phải trả bài, một học trò thật vất vả, rặn mãi mới được mấy chữ của đoạn Tin Mừng về việc Chúa Giêsu biến hình trên núi Tabor:

  • Ở…đây….thì….tốt….lắm….nếu…Thầy…….muốn….chúng….con….xin…làm….ba…lều…

Ông Thầy hết kiên nhẫn nổi quát lên :

  • Nếu em không đọc khá hơn, thầy sẽ cho em hai cái tát tai mà xem.

Cậu học trò cuống lên, vừa khóc vừa đọc tiếp:

  • Một cái cho thầy, một cái cho Môisen.
  • Ông Thầy !!!

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.