Hành Trình Tìm Kiếm Ơn Gọi: Từ Bác Sĩ Sản Khoa trở thành Linh Mục Dòng Tên Việt Nam

Melbourne- Australia: Ngày 31/7, lễ Thánh Inhã thành Loyola, tổ phụ sáng lập Dòng Tên, năm nay Dòng Tên khắp nơi trên thế giới cũng vui mừng kỷ niệm 450 năm qua đời Thánh Inhã và mừng 500 năm sinh nhật Thánh Phanxicô Xaviê và Chân Phưóc Peter Faber của Dòng Tên.

Ở Việt Nam, Dòng Tên cũng được nhà Nước trả lại cho Dòng cơ sở Trung Tâm Đắc Lộ tại Thành Phố HCM, cơ sở này có một thư viện, ước tính vào năm 1975 là một thư viện lớn nhất tại Đông Dương thời bấy giờ. Cũng tại đây được coi là trung tâm mục vụ thu hút giới trẻ nhiều nhất, cùng với sự hình thành những Ca Đoàn nổi tiếng một thời như Cung Chiều, Ca Đoàn Trẻ Đắc Lộ …

Tại một vùng xa xôi dưới quả địa cầu ở Australia, một Bác Sĩ Sản Khoa đã từ bỏ mọi sự danh nghiệp, người tình .. để đi một bước tiến xa hơn nữa … xin gia nhập Dòng Tên. Đó là Linh Mục Martin Đinh Trung Hòa, S.J là một linh mục Dòng Tên mới chịu chức vào ngày 8/7/2006 tại Thánh Đường Ignatius Richmond, Melbourne- Úc Châu.

Có lẽ đây là một Linh Mục Bác Sĩ thứ 2 trong lịch sử Dòng Tên Việt Nam, vị Bác Sĩ đầu tiên là Linh Mục Bác Sĩ Cổ Tấn Hưng. Trong khi phục vụ tại Đà Lạt vào năm 1975, khi tất cả mọi người đã ào ạt tản cư về Sàigòn, thi Cha Cổ Tấn Hưng đã quyết định ở lại để mục vụ cho dân Chúa và phục vụ cho đồng bào còn ở lại tại Đà Lạt.

Động cơ nào Cha Đinh Trung Hòa đã bỏ đi tất cả mọi sự trong hành trình để tìm kiếm ơn gọi, đó là những tâm tình mà chính Cha đã gói trọn và chia sẻ với các Nữ Tu Việt Nam trong Dòng Kín Carmelô tại Úc Châu.

Sau đây là toàn văn bức thư chia sẻ của Linh Mục Đinh Trung Hòa trước ngày Cha chịu chức Linh Mục 8/7/2006, xin được đánh lại để cùng chia sẻ với tất cả các bạn trẻ trong Tin Vui

Ngọc Vân

******

Tâm Tư

Thực sự con rất ngần ngại khi được mời chia sẻ những kinh nghiệm của đời dâng hiến. Nhưng con nhớ lại ý tưởng do Đức Cha Thuận kể lại rằng: cuộc hành trình của mình không phải thuộc về riêng mình, mà là thuộc về Chúa. Một ý nghĩ khác làm con mạnh dạnh kể lại cuộc hành trình của mình, là có thể khi chia sẻ với quý ông bà, anh chị em và các bạn, con sẽ tạo cơ hội cho con và cho mọi người có dịp nhìn lại hành trình của riêng mình trên đường theo Chúa. Con hy vọng những chia sẻ của con sẽ gợi lên những điểm tương đồng trong kinh nghiệm sống đạo của quý ông bà anh chị em nơi đây về ơn gọi của mình. Vì thế, con suy niệm như Đức Maria, chịu lưỡi dao sắc cắt mở tâm hồn mình để tâm tư nhiều người được biểu lộ.

1. Vun trồng mảnh đất

Trở lại vào cuối năm 1993, khi con vừa học xong Đại Học, tương lai như đang mở rộng trước mắt con. Con đã được phỏng vấn và được nhận vào làm trong một bệnh viện cho năm tới, con đang có một mối tình sâu đậm đã ba bốn năm, và chúng con đã dự định đi đến hôn nhân. Con đường như đã có tất cả trong tay: tình yêu, bằng cấp, nghề nghiệp … Thế nhưng không hiểu sao, tâm hồn con càng ngày càng cảm thấy xao động, bất an, trống vắng không thể tả. Con đường như đang thiếu thốn, khát khao một cái gì đó mà con không thể hiểu nổi. gia đình con không thể hiểu con. Cô bạn con khổ sở lắm vì không thể hiểu được con. Nỗi khao khát, bất an ấy rất dai dẳng, rất mạnh mẽ và rất thật. Nếu con chối bỏ nỗi khát khao ấy, con sẽ phải chối bỏ chính sự hiện hữu của mình. Con khổ sở, dằn vặt vô cùng, vì không biết tại sao mình lại như thế. Con xin cô bạn con thời gian để con có dịp tìm ra câu trả lời cho mình.

Vào dịp con về thăm Vũng Tàu vào năm 1995, con ra viếng thăm tượng Chúa Giêsu Vua tại đây. Trong khi con đang leo lên những bậc thang bên trong tượng Chúa, chợt có tiếng vang lên trong đầu con, “Ta là Đường”. Con mỉm cười thú vị, vì mình đang thực sự bước đi trên những bậc thang ở trong tượng Chúa, và tò mò tự hỏi, “Nếu Ngài là Đường, thì Ngài dẫn người ta đi đâu?” Con tiếp tục bước lên hết những bậc thang hình xoắn ốc, và lên đến vai Chúa. Lên đến nơi, con ngước mắt lên nhìn xem con đường này dẫn người ta đi dâu. Nhìn lên, con chỉ thấy trời thôi. Thế rồi con chợt hiểu: Chúa Giêsu chính là con đường dẫn đến Thiên Chúa Cha. Rồi con đột nhiên nhận ra Thiên Chúa chính là Đấng Toàn Chân, Toàn Thiện, Tuyệt Mỹ mà tâm hồn con đang khao khát. Con như vừa bị một tiếng sét đánh, ngây ngô, bàng hoàng như người vừa tỉnh cơn mơ.

Con chạy vội xuống chân Chúa, chạy ra một quãng xa và nhìn lại. Trời ơi, tất cả là sự thật! Ngài chính là con đường dẫn đưa con người đến với Thiên Chúa. Thế mà người ta đã không nhận ra ngài, chối bỏ và giết chết Ngài. Ngay cả con cũng không nhận biết Ngài. Con chợt nhận ra Chúa Giêsu và cảm động quá. Con cũng ngỡ ngàng nhận ra chính mình: con đang khao khát Thiên Chúa. Thiên Chúa chính là câu trả lời cho những khắc khoải và bất an vô tận của con.

2. Lên đường

Thế là bắt đầu cuộc hành trình của con tìm kiếm Thiên chúa, và tìm kiếm nhân vật Giêsu. Con bắt đầu đặt câu hỏi lại với tất cả: niềm tin, cứu chuộc, tội, ân sủng, sống và chết, … Con bắt đầu cầu nguyện, một việc con không làm đã rất lâu, và bắt đầu lần giở lại những trang Kinh Thánh. Trong kinh nguyện, con cảm nhận được lời kêu mời của thiên Chúa: hãy vượt lên trên tất cả mọi trở ngại, và gặp gỡ, kết liên với Thiên Chúa. Đây chính là câu giải đáp cho đời con. con biết đây là ơn gọi của tất cả mọi người: ơn gọi kết hợp với Thiên Chúa. Thế nhưng Chúa muốn con sống mối liên kết với Chúa bằng cách nào? Trong bậc gia đình, làm tu sĩ, hay sống độc thân? Đây là câu hỏi quá khó, vì chọn lựa này sẽ ảnh hưởng đến cả đời con, và ảnh hưởng đến rất nhiều người thân yêu của con. Lại một lần nữa con khổ sở, giằng co, khi lý tưởng va chạm vào thực thế. Làm sao con chọn lựa được, vì nhiều người đang trông mong nơi con, đặt tin tưởng nơi con? Vả lại, ra đi là từ bỏ tất cả những gì con có: nghề nghiệp, gia đình, tình yêu để để đi theo một giấc mơ.

Lúc này, con hay hỏi, “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì? ” Con như chạy quanh mãi hết đường, cuối cùng phải quay trở lại đối đầu với những gì mình hoài chạy tránh, ” Lạy Chúa, Chúa muốn con đi đâu, con sẽ đi theo đó”. Con chạy mãi tả tơi, bây giờ đứng lại đầu hàng. Con không có câu trả lời khi con kiếm tìm ý muốn của con, con tê dại, tơi tả, rách nát. Con tìm đến Chúa và hỏi: “Chúa muốn gì? ”

Dần dà, con nhận ra điều này: khi con suy nghĩ về cuộc sống hôn nhân, con thấy như có cánh cửa đóng xầm trước mặt con. Nhưng khi con suy nghĩ về đời tu trì, con cảm thấy an bình, có niềm vui và sự sống. Dần dà, từng bước nhỏ, con tìm ra sức mạnh và sự hướng dẫn của Chúa trong cầu nguyện, và thấy mình được kêu gọi dấn thân bước theo Chúa, dẫu biết mình tội lỗi, bất xứng.

3. Hành Trình Nội Tâm

Khi mới bắt đầu đời sống tu trì, con nhận ra mình khao khát Thiên Chúa, và khao khát vô cùng được vươn lên trên mọi sự để kết hợp với Thiên Chúa. Thân phận con người phù du tạm bợ, ví như hình ảnh “bèo dạt mây trôi” của người nhạc sĩ nọ. Khi con nhận ra thân phận con người của mình, con vô cùng ao ước được thoát ra khỏi cái thân phận sâu kén của mình, để tung cánh bướm bay lên tìm kiếm cái toàn thiện, tuyệt mỹ, để tiếp cận với cái thường hằng vĩnh cửu. Trong những lần tĩnh tâm, con nao nức kiếm tìm Thiên Chúa trong cái tuyệt đối, trong siêu nhiên vô hình.

Một lần Cha Linh hướng nói con giống con bò hì hục sau cánh cổng, tìm lối thoát ra. Cha hỏi con, “Con đang tìm gì?” “con muốn tìm Chúa Giêsu”. Cha hỏi, “Chúa Giêsu là ai?”. “Chúa Giêsu là Thiên Chúa xuống thế cứu chuộc con người”. Cha nghiêm trang nói, “Không phải, Chúa Giêsu là Người, và con càng trở thành người bao nhiêu con càng trở nên giống Chúa bấy nhiêu”.

Qua lời khẳng định này, con tự hỏi mình đang kiếm tìm Thiên Chúa ở đâu? Dần dà con cảm nhận được Chúa Giêsu trong mầu nhiệm Nhập Thể. Khi Chúa đến làm người, mang lấy thân sâu nhộng như con, thì trong thân phận làm người của con, con có thể tiếp cận Thiên Chúa. Thân phận con là bèo là mây, nhưng khi Chúa đến làm bèo làm mây với con, con không cần phải vượt thoát khỏi thân phận bèo mây của mình. Con tìm thấy trong cái phù du tạm bợ của cuộc đời con có cái thường hằng vĩnh cửu là chúa. Con dần dà nhận ra ơn gọi làm người của mình, ơn gọi của con không đưa con vượt thoát khỏi thân phận con người, nhưng vượt thoát khỏi ngục tù của bản ngã, của cái tôi để bước đi theo Chúa. Con vẫn là bèo là mây, nhưng bèo mây trôi về nguồn cội, là chính Chúa.

4. Ra Đi và Trở Về

Trong đời sống tu trì, con thấy hành trình của con là những cuộc ra đi và trở về. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn hát: “Một hôm em ra phố về, thấy đời mình là những chuyến xe”. Cuộc đời con là những chuyến xe, chuyến tàu ra đi và trở về. Ra đi khỏi những bến bờ an toàn để đến những vùng biển xa lạ. Con ra đi khỏi chốn thân quen của gia đình, của bằng hữu, của nghề nghiệp, môi trường văn hóa và ngôn ngữ để bước đến những nơi bất định. Con lạ lẫm theo các Soeur Áo Nâu Brown Sisters đi chăm sóc cho các người già đơn độc quanh nội thành Sydney. Con ngồi la cà làm quen với những người nghiện rượu sống tại trung tâm Greenvale. Con bỡ ngỡ, sợ hãi đứng trước lớp học không biết làm sao giữ trật tự tại trường Trung Học Mt Druitt, Sydney. Con tìm cách làm quen với các người Thổ Dân Aborigines tại vùng Balgo, Kimberley. Con ngồi trò chuyện với những em nạn nhân ma tuý tại Viện Cai Nghiện De Paul House, thuộc bệnh viện St Vincent Melboune.
Con ra đi, và con cũng trở về. Con trở về với cội nguồn văn hoá của con khi con va chạm với văn hóa Tây Phương, hay tiếp cận với văn hóa người Thổ Dân. Con trở về với giá trị thực của con người mình; trở về với nguồn trợ lực, nguồn sức sống của đời con là chính Chúa. Lắm lúc, ra đi chính là trở về. Cha Hoàng Mạnh Hùng OP dùng hình ảnh này, “Giọt nước tách mình ra khỏi nguồn nước là bắt đầu một cuộc hành trình về với cội nguồn đích thực của mình.” Con ra đi, và trở về, nhưng khi con trở về, con không trở về với nơi mình ra đi, nhưng mỗi lần càng đi sâu hơn vào cuộc hành trình, như hình xoắn ốc. Con nhận ra càng đi con càng tiến sâu trong tương quan với Thiên Chúa.

5. Đông Timor

a/ Hy Sinh và Lý Tưởng

Khi xem tin tức về các cuộc bạo động bên Timor trên truyền hình, con cảm thấy rạo rực trong lòng: con phải làm gì cho đất nước và dân tộc khổ sổ này? Con hỏi Chúa: “Lạy Chúa, con có thể làm được gì?” Khi nhận được tin hai linh mục Dòng Tên bị sát hại, con xúc động mãnh liệt. Linh mục trẻ Dewanto tại Suai che chở cho một số người Đông Timor ẩn nấp trong nhà thờ, cha tiến ra thương lượng với đám dân quân, và bị họ dùng dao giết chết. Con cảm động vô cùng khi suy niệm lời Chúa Kitô, “Này là mình tôi, hy sinh vì anh em. Này là máu tôi, tuôn đổ vì anh em.” Cái chết của hai cha gắn liền với ơn gọi theo Chúa, hiến thân mình như chính Chúa Kitô. Con rất xúc động vì lý tưởng cao quý của ơn gọi: dấn thân, quên mình cho những người khốn khổ, cô thế.

b. Con Cá, Chiếc Bánh và Tấm Lòng

Con đặt chân tới Đông Timor vào tháng 12 năm 1999, ba tháng sau ngày bầu cử và cuộc bạo loạn. Mùa mưa đã được hai tháng, bệnh sốt rét đang hoành hành khắp nước. Đồng thời, do suy dinh dưỡng lâu ngày, sức đề kháng suy giảm, người dân bị lây nhiễm các bệnh truyền nhiễm rất nhiều: như nhiễm trong đường hô hấp, tiêu chảy, giun sán và lao. Con được gởi đến Luro, một tỉnh lỵ nhỏ ổ chóp phía Đông Timor. Chỉ với đôi tay nhỏ bé, thiếu thốn kinh nghiệm, thuốc men, dụng cụ y tế, con được gởi đến để đáp ứng nhu cầu y tế cho khoảng 9000 người dân cư, sống tản mác trong các làng mạc trên vùng đồi núi. Con tìm đến nói chuyện với các nhân viên y tế địa phương và đề nghị họp nhau lập ra một trạm y tế lưu động. Họ rất nhiệt tình hưởng ứng. Thế là đoàn y tế sáu người được hình thành, gồm hai y tá cộng đồng, một nữ hộ sanh, một dược sĩ mới ra trường, một người thông dịch viên và con. Ngày ngày phái đoàn chúng con mang một số thuốc men đến, khám bệnh và cho thuốc tại các làng mạc dân cư. Bệnh nhân đến từ khắp nơi, nhiều người đi bộ 4 tiếng băng rừng lội suối, bế con nhỏ đến gặp con. Nhiều trẻ em 5-6 tuổi bị sốt rét suốt 3 tháng, vàng vọt, đờ đẫn, lại suy dinh dưỡng trầm trọng.

Nhiêu lần hết thuốc, con khổ sổ vì thương người bệnh tật, phải đi gõ cửa hết mọi nơi: đến Hội Y Sĩ Thế Giới tại Los Palos (MDM), Trại lính InterFET Nam Hàn, các Soeur Nhật Bản, UNICEFF Dili. Cùng khó vái tứ phương.

Lần thứ hai con đến Đông Timor phục vụ vào đầu năm 2001, và con được phái đến làm việc tại bệnh viện Maliana, sát biên giới với Tây Timor. Công việc lần này có quy củ hơn. Bệnh viện này có 25 giường, phục vụ cho dân số khoảng 75,000 người. Con chia ca với hai bác sĩ khác trực đêm và trực cuối tuần. Ngoài ra chúng con cũng hỗ trợ cho các bệnh xá trong tỉnh, chuyên chở, cung cấp thuốc men, thuốc chủng ngừa, huấn luyện nhân viên.

Một hôm kia, trong khi khám bệnh tại một làng vùng núi, có một chị vào khám bệnh. Chỉ khoảng ngoài 40, bàn tay chị trơ xương, làm con nghĩ ngay đến bệnh cùi. Nhưng khi hỏi chuyện chị, con mới biết chị bị thương tật cột sống khi chạy lên núi trong cuộc biến loạn năm 1975. Trông chị chỉ có da bọc xương, xanh xao, lưng cong gò, thật tội nghiệp. Con hỏi:

– Mỗi ngày chị ăn mấy bữa?
– Có ngày ăn một bữa, có ngày không có bữa nào.
– Tại sao thế?
Chị ngập ngừng,
– Vì nhà không có gì ăn.
– Ở nhà chị ở với ai?
– Ở một mình. Tôi có người em hiện đang ở bên Tây Timor.
– Bây giờ đang mùa gặt bắp, chị có bắp ăn không?
– Không, vì tôi bệnh tật, đâu có trồng cấy gì được!

Chị mỏi mệt đứng lên, và kêu thốt lên một tiếng, lảo đảo vịn tay vào tường vì chóng mặt. Chị chỉ có da bọc xương, mảnh khảnh, run rảy vì kiệt sức. Bỗng mắt con nhạt nhoà, “Trời ơi, Chúa đó sao?” Con như chợt nhận ra Chúa Kitô trong hình hài người thiếu phụ đau khổ này: tàn tật, cô đơn, đói khát, bệnh hoạn, tìm đến gặp con. Con bủn rủn vì bất ngờ tiếp cận với Chúa trong tình cảnh này.

Chúa của con quả đã nhập thể trong đời thường này, và ẩn hiện trong thân phận con người, mang những khổ đau của kiếp người và mời gọi con dấn thân đáp trả.

Đôi chân nhập thể của Chúa đã bước vào đời, mang thân phận con người và mời con vui bước với Ngài trong thân phận con người.

Đôi chân Cứu Thế của Ngài để lại những dấu chân trên đời, gọi mời con dấn bước đi theo, để tìm đến cội nguồn của tuyệt mỹ, toàn thiện, nơi có thứ nước làm thoả mãn cơn khao khát trầm kha của tâm hồn. Vì Ngài là Đường.

Ánh mắt yêu thương của Ngài nhìn con, mời gọi con mở rộng đôi tay cho đi tình yêu thương.

Đây là ơn gọi của con. Đây là ơn gọi của tất cả chúng ta!

Lời nguyện:

Xin Chúa cho con bàn tay của ngài, để con xoa dịu những vết thương trần thế.
Xin cho con bàn chân của Ngài để con biết đường đi. Amen.

Đinh Trung Hòa

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.