Hãy Đến Và Sống Trong Tình Yêu Của Thiên Chúa

Con đường duy nhất để con người có thể đến với Chúa Cha là qua Chúa Giêsu. Nhờ cái chết của Chúa Giêsu trên Thánh Giá, Người đã cứu rỗi chúng ta. Sự cứu rỗi ấy bao gồm cho tất cả mọi người còn sống trên thế giới hôm nay, thoát khỏi lửa Hỏa Ngục. Nếu chúng ta từ chối tin vào Chúa Giêsu Kitô, là chúng ta đã từ chối ơn cứu độ của mình. Nhưng chúng ta tin và đi theo Chúa, chúng ta phải làm gì?
Nó ngửa mặt lên nhìn cây thánh giá trong nhà thờ, để suy niệm hai điều mà Chúa Giêsu đã muốn nhắn nhủ những người đi theo Ngài. Đó là: “Hãy đến với Ta, hết thảy những kẻ lao đao và vác nặng. Và Ta sẽ cho nghỉ ngơi lại sức: Hãy mang lấy ách của Ta vào mình, hãy thụ giáo với Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và các ngươi sẽ tìm thấy sự nghỉ ngơi cho tâm hồn. Vì chưng ách Ta thì êm ái, và gánh Ta lại nhẹ nhàng” (Mt 11,28-30).

Hãy đến với Chúa để được nghỉ ngơi và được bổ sức
Đời nó sao mà nhiều gian nan, khốn khổ. Nó đã từng ước mong cho có được đông con nhiều cháu, thế mà bây giờ nó lại đâm ra lo sợ, phiền muộn vì đời sống đức sống đạo của con cháu. Tiếng giầy dép của một vài người bước vào nhà thờ, khiến nó giật mình quay lại nhìn. Cũng lại vài khuôn mặt quen thuộc, hình như họ cũng như nó, đến viếng Mình Thánh Chúa và để bắt vạ Chúa như nó thì phải.
Chúa ơi! Tình yêu của Chúa bao la vô bờ bến, thế mà tại sao Chúa lại bắt con phải nếm nhiều đau khổ trong cuộc đời của con. Ngay từ thủa còn thiếu niên, nó đã ước mơ dâng hiến đời nó cho Chúa, thế mà cha xứ chẳng nhận. Khi nó lập gia đình và con cháu đầy nhà, nó chỉ ước ao và sống làm gương, để mong có đứa đi tu, thế mà chẳng có đứa nào. Rồi bây giờ, nó nhìn cách sống đạo của bầy con cháu mà đau đớn lòng. Chúng đi lễ, đi nhà thờ chỉ vì sự bắt buộc, chứ không phải vì yêu Chúa mà đi. Chúng còn nghe lời mà đi lễ là may mắn cho nó lắm rồi phải không Chúa, cho dù chúng nó đi đến nhà thờ trễ, và về sớm. Tuổi trẻ bây giờ tin vào Chúa ít hơn là tin bạn bè. Chúng nó tin kẻ bói toán, tin vào tướng số, vận mạng hơn là chúng biết chạy đến cầu nguyện cùng Chúa. Chúng đã quên câu: “Nếu không có Chúa thì chẳng ai làm được gì”.
Cái bệnh dịch “ly dị”, ngày nay đã lan tràn khắp mọi nơi, mọi nước. Nó hiện diện và đục khoét từ những gia đình trẻ dại, cho đến các gia đình của người lớn tuổi. Nó hiện diện trong các gia đình ngoại giáo hay khô khan trong việc đạo. Nó cũng xâm nhập vào các gia đình tưởng như là quá đạo đức. Đó là kết quả của sự tự do quá cỡ, là chiến thắng của sự gian dối, và của “cái tôi” quá nặngphải không Chúa.
Chính vì con người thường đặt cái tôi quá nặng, nên họ đã coi nhẹ hoặc quên những Lời Chúa dậy: “Sự gì Thiên Chúa kết hợp, thì con người không được phân ly; Anh em trước hết, hãy lấy đức bác ái mà cư xử với nhau; Anh em hãy yêu nhau như Thầy yêu thương anh em.”
Thầy đã yêu và đã hiến mạng sống của Thầy cho chúng ta, Thầy dù đã sống lại từ cõi chết, nhưng giờ đây Thầy Giêsu vẫn còn ở lại trong nhà tạm, nơi thánh đường, để an ủi nó và mọi người còn biết đi đến viếng thăm Thầy.
Nó lại ngước mắt nhìn lên và miệng thì thầm: “Chúa ơi con yêu Chúa, con muốn được ở lại trong tình yêu của Chúa, để như cành nho gắn liền vào thân cây nho. Con sẽ được Chúa bổ sức cho con, đủ sức chống chọi với phong ba, bão táp, mưa nắng, và nhất là con sẽ quăng vứt đi cái gánh nặng của con đang mang, để mang lấy cái gánh của Chúa. Vì Chúa đã phán rằng gánh của Ta thì nhẹ nhàng và ách của Ta thì êm ái”.
Nó nhìn lại đời của nó. Con nhà nghèo, được bố mẹ mang từ Bắc vào miền Nam. Nó được nuôi sống trong cảnh cơ hàn. Nó đã ước mong con cái của nó mai sau sẽ giàu có, sẽ sung sướng hơn nó. Thế nhưng giờ đây, những ước mong ấy đã trở thành sự lo lắng của nó. Nó lo lắng về phần hồn cho con cái của nó. Cái gánh lo ấy thật qúa nặng nề trên hai vai, trong cái đầu mà nó đang phải mang. Đôi khi nó cũng tự an ủi mình bằng ý nghĩ: “Nó đã hết trách nhiệm về con cái, vì chúng đã quá tuổi vị thành niên”.
Nó cũng không dám đổ hết cho thời thế, xã hội và ma quỷ. Nó tự nhận thấy mình thiếu xót và bất toàn trong công việc giáo dục. Nó đổ lỗi cho thân xác ươn hèn, yếu đuối của nó. Nó đã yêu thương con cái của nó và quên đi kỷ luật sắt cần phải áp dụng trong việc dậy dỗ con cái về phần phụng thờ Thiên Chúa. Nó cứ tưởng thắp lên ngọn đèn sáng nhân đức thì con cái của nó sẽ noi theo. Không, tuổi trẻ ngày nay chúng chẳng muốn nghe theo lởi chỉ bảo, vì lòng con người có mấy ai muốn đi theo ngõ hẹp để vào Nước Chúa?
Con cái của nó cũng thế, chúng có nhiều ngọn đèn sáng thế gian mà chúng thường hay tìm tới, đó là những nơi đô hội, tiệc tùng, hay đam mê làm giầu của cải vật chất. Chúng bán thân xác cho hãng xưởng, shop và cho những người chủ thế gian. Chúng làm ngày chưa đủ, làm thêm giờ nghỉ và làm thêm cả đêm. Nhìn đoàn con vất vả, mà lòng nó đau xót như đứt ruột và nó tội nghiệp cho con cái của nó. Rồi nó trách các con của nó, đã biết các cụ có câu nói: “Chi túc, tiện túc hà thời túc. Chi nhàn, tiện nhàn hà thời nhàn.” Tại sao chúng không nghe lời, để mà biết dừng chân nơi Chúa.
Nó đã trách con cái của nó không biết chăm lo việc đạo đức, và nó đã được nghe các câu trả lời con cái của nó như: “Vào hội đoàn để mà tranh đua lấy cái chức này, chức kia thì chúng nó không muốn vào. Vào hội đoàn mà các ông bà Trưởng có cái tôi cao quá, và không chịu lắng nghe ý kiến mọi người thì chúng nó không vào”. Chúng nó được sinh ra trong cái thời “thằng ngu sai khiến người tài giỏi”, cho nên bây giờ chúng thà rút lui và làm việc tông đồ giáo dân, cách âm thầm trong bóng tối thì còn hơn. Chúng cho rằng Chúa ở khắp mọi xứ đạo, ở trong những nhà thờ Úc nữa chứ đâu cứ gì chỉ có Chúa ngự trong nhà thờ của người Việt.
À thì ra nó quên, sinh ngữ chính của lũ trẻ bây giờ là Anh văn. Thế rồi, dần dần chúng nó đi lễ theo kiểu dân Úc, đúng giờ thì đến và xong giờ lễ thì về nhà cho đỡ lắm chuyện, lắm tội.
Nếu mỗi người trong chung ta chịu ngồi ngẫm nghĩ lại cuộc đời của mình. Người ta sẽ cảm thấy rõ ràng rằng chúng ta còn sống và có được như ngày hôm nay, thật sự phải nói là do hồng ân của Thiên Chúa. Tình yêu của Thiên Chúa ban cho nhân loại, không căn cứ vào công lênh của mọi người. Đó là một món quà hoàn toàn cho nhưng không, một tình yêu cho hoàn toàn và vô điều kiện. Người đã cho thế gian chính cả mạng sống Con một của Người. Ôi! Con tình yêu nào có thể lớn hơn được tình yêu của Thiên Chúa đã dành cho chúng ta. Người đã vác gánh, mang lấy ách nặng nề của chúng ta, và người đã trao đổi cho chúng ta cái ách êm ái, cái gánh nhẹ nhàng.
Trích theo bài viết của cha Phêrô Lê văn Quảng, Linh mục truyền giáo tại Đài loan, trong Đặc San Công Giáo Việt Nam, về bài: “Chính Ngài đã dẫn con đi”. Cha đã kể câu chuyện về cuộc đời của Sơ Louis Bannet như sau:
“Năm 1962, chiếc phi cơ của hãng Panam Mỹ chở mấy trăm người, trong đó có một số giám mục Mỹ từ NewYork đến Rôma để họp công đồng chung Vaticanô II. Trong chuyến bay có 2 cô tiếp viên hàng không, một trong hai cô có nét đẹp tuyệt vời. Trên chuyến bay, có một cụ già đã lưu ý đặc biệt đến sắc đẹp của cô. Cụ vừa nhìn ngắm vừa ngẫm nghĩ một cái gì đó khác thường. Thế rồi khi phi cơ hạ cánh, mọi người chuẩn bị xuống phi cơ thì cụ già đó vẫn cứ ngồi yên. Mọi người lần lượt bước ra khỏi phi cơ, cụ là người cuối cùng rời chỗ. Và trước khi giã từ, người ta thấy cụ đưa miệng ghé vào tai cô tiếp viên xinh đẹp kia nói nhỏ một câu gì không ai biết được. Chúng ta có biết cụ già ấy là ai không? Đó là Đức Giám Mục Fulton Sheen, Tổng Giám Mục NewYork, một nhà hùng biện nổi tiếng nước Mỹ.
Bốn tháng sau, khi khóa một công đồng chung Vaticano II kết thúc, các giám mục được về nước nghỉ. Một hôm, nghe tiếng chuông reo, ngài ra mở cửa, cô tiếp viên nói: Thưa đức cha, đức cha có còn nhớ con không? Tôi còn nhớ lắm. Cô là tiếp viên trên chiếc hàng không đưa chúng tôi đến Roma. Đức cha có còn nhớ đã nói gì với con không? Tôi đã nói: có khi nào cô đã cảm tạ ơn Chúa vì Ngài đã ban cho cô sắc đẹp tuyệt vời ấy không? Thưa đức cha, chính vì câu hỏi đó mà hôm nay con đến hầu chuyện đức cha. Đức cha thử nghĩ con phải làm gì để tạ ơn Chúa? Ngài ngẫm nghĩ trong chốc lát, sau đó đưa cô đến bản đồ thế giới, vừa chỉ vừa nói: đây là Việt Nam, đây là Sài Gòn, và đây là Di-Linh. Cha vừa mới được một tin từ Việt nam: đó là đức cha Jean Casssaigne, một người Pháp đang làm tổng giám mục Sàigòn, đã xin từ chức để đi phục vụ một trại phong cùi ở miền núi Di Linh. Vậy con có muốn hy sinh một thời gian, đem tiếng nói dịu dàng, nụ cười hồn nhiên, duyên sắc mặn mà của con để an ủi họ không? Nghe đến đó, mặt cô tiếp viên tái dần đi. Cô đứng lặng yên trong mấy phút. Đột nhiên cô cúi đầu tạm biệt không nói một lời.
Câu chuyện tưởng chừng như kết thúc, rồi bỗng nhiên một ngày kia tiếng chuông điện vang, ngài ra mở cữa, với nụ cười tươi, cô tiếp viên thưa với ngài: Thưa đức cha, bây giờ thì con đã sẵn sàng để đi VN. Xin đức cha giúp con để liên lạc. Và ngài rất hài lòng giúp đỡ. Rồi năm 1963, đài phát thanh cũng như báo chí ở Sài Gòn loan tin: Một nữ tiếp viên rất xinh đẹp của hãng hàng không Panam tình nguyện đến Di Linh, Lâm Đồng để sống với những người phong cùi trong 6 tháng. Nhưng rồi sau 6 tháng, cô đã tình nguyện ở lại phục vụ những bệnh nhân này suốt đời của cô. Cô xin gia nhập dòng nữ Phanxicô. Sau những năm vào nhà tập, cô đã trở thành bà sơ Phanxico với danh xưng Sr. Louise Bannet. Ngày sơ này khấn lần đầu, rất nhiều người đã đến tham dự lễ khấn để chúc mừng, chia vui, và khích lệ sơ. Sau đó sơ đã phục vụ rất tận tình trong niềm vui của một cuộc đời tận hiến.
Nhưng rồi biến cố tháng tư năm 1975 xảy ra, sơ bị trục xuất. Sơ rất đau buồn rời khỏi VN và những bệnh nhân ở đó. Sơ trở về Mỹ một thời gian và sau đó đi Phi Châu phục vụ trại cùi ở Tahiti cho đến khi chết. Năm 1982 sơ chết vì bệnh ung thư, giữa sự thương tiếc của mọi bệnh nhân. Sơ Louise Bannet đã hy sinh tất cả cuộc đời để mang lại niềm vui và sự an ủi lớn lao cho những con người bệnh tật đầy đau khổ.”

Gần đây nhất tôi được nghe 2 cuốn CD, “Dân làng Hồ” mà Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh cho gia đình đứa con của tôi, với giọng đọc hấp dẫn của Cha Tiến Lộc làm cho tôi nghe mê say. Nội dung nói về công cuộc truyền giáo của các cha người Pháp thuộc Dòng thừa sai. Các cha đã phải chịu biết bao nhiêu hy sinh vất vả về thân xác cũng như tinh thần, những cuộc đi xuyên rừng, trèo núi đầy gian truân, chống chọi với thú dữ, và cuộc săn lùng bắt bớ của quan quân thời cấm đạo. Hành trang của Ngài đơn sơ nhưng lại đầy lòng yêu thương đối với đồng bào sắc tộc miền Tây nguyên Komtum. Nó rất cảm động và thán phục trước những sự dấn thân của các cha. Quả thật, đây là những tấm gương sáng chói của các nhà truyền giáo đã thu hút đời nó và đã làm nó suy nghĩ: Họ là những người không nói cùng tiếng với dân sắc tộc thiểu số, phải cố gắng học bằng được tiếng nói của dân đia phương, để truyền đạo cho những còn mê tín dị đoan. Sao mà họ anh hùng và dám hy sinh đến thế? Nhờ những sự hy sinh ấy mà tổ tiên, ông bà, cha mẹ của nó đã được nhận biết Thiên Chúa. Nó phải làm gì để đáp lại tiếng gọi tình yêu của Thiên Chúa?
Nó đã gia nhập vào gia đình Dòng Ba Phan Sinh Tại Thế, và tìm hiểu ơn gọi được một năm. Ngày 13/6/2015, nhân ngày mừng kính Thánh Antôn, bổn mạng của huynh đệ đoàn vùng Flemington, Cộng đoàn Công giáo Thánh Vinh Sơn Liêm. Nó sẽ được nhận chính thức vào Dòng Ba Phan Sinh Tại Thế. Nó sẽ mặc áo dòng và chính thức chấp hành lối sống theo luật của dòng. Có người bạn thắc mắc về cách sống mới của nó. Xin được trích theo cuốn ‘The Rule of the Secular Franciscan Order’, thì cách thức sống của anh chị em Phansinh Tại thế bao gồm các điều như dưới đây:

CHỌN TIN MỪNG LÀM CHUẨN
Luật và đời sống của anh chị em Phan sinh Tại thế là tuân giữ Phúc âm của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo gương thánh Phanxicô Assisi là Đấng đã chọn Đức Kitô làm nguồn cảm ứng và là trọng tâm đời sống của Người trong tương quan với Thiên Chúa và loài người. (I Cêlanô II, 115). Đức Kitô, ân huệ tình thương của Chúa Cha, là Đường dẫn đến Chúa Cha, là Sự Thật mà Chúa Thánh Linh soi sáng cho chúng ta biết, là Sự Sống mà chính Ngài đã đến để ban dồi dào cho chúng ta. (Gioan 3: 16; 14: 6). Anh chị em Phan sinh tại thế hãy đọc Phúc âm thường xuyên, đi từ Phúc âm đến cuộc sống và từ cuộc sống đến Phúc âm. (Vaticanô II: Sắc lệnh Tông đồ giáo dân, # 30h).

SỐNG LỄ TẾ TẠ ƠN
Anh chị em Phan sinh tại thế tìm gặp Đức Kitô như Ngài đang sống và hành động trong tha nhân, trong Kinh Thánh, trong Giáo Hội, trong các lễ nghi phụng tự. Niềm tin đã khiến thánh Phanxicô viết ra câu: “Trên trần gian này, tôi không thấy gì cụ thể về Người Con rất cao cả của Thiên Chúa, ngoài Mình và Máu rất thánh của Người”, niềm tin ấy gợi hứng và hướng dẫn anh chị em sống bí tích Thánh Thể.

SỐNG BÍ TÍCH THÁNH TẨY
Được mai táng và sống lại với Đức Kitô trong bí tích Thánh Tẩy, anh chị em là thành phần sống động của Hội Thánh. Qua lời tuyên khấn, anh chị em còn được kết hiệp mật thiết hơn nữa với Đức Kitô, và như thế, anh chị em trở nên chứng nhân và khí cụ thực hiện sứ mạng của Hội Thánh giữa loài người bằng cách dùng đời sống và lời nói loan báo Đức Kitô.
Được thánh Phanxicô gợi hứng và cùng với Người, được mời gọi canh tân Giáo Hội, anh chị em hãy quyết tâm sống hiệp thông trọn vẹn với Đức Thánh Cha, các Đức Giám mục, các Linh mục. Anh chị em hãy sẵn sàng đối thoại với các ngài cách cởi mở, dựa trên đức tin, một cuộc đối thoại mang lại nhiều lợi ích cho hoạt động tông đồ. (Phaolô VI: Huấn từ cho các người Dòng Ba, ngày 19.3.1971).

SỐNG CANH TÂN HOÁN CẢI
Những anh chị em sống đời hoán cải (I Luật Dòng Ba 1221/1228 của Đức Gregorio IX), do ơn gọi riêng của mình và do sức mạnh Phúc âm thúc đẩy, hãy làm cho suy nghĩ và hành động của mình giống hệt với mẫu mực là Chúa Kitô. Họ đạt được điều này nhờ một sự thay đổi tận căn trong tâm hồn mà Phúc âm gọi là “hoán cải”. Vì tính yếu đuối của loài người, sự hoán cải này cần được bắt đầu lại mỗi ngày. Vaticanô II: Hiến chế tín lý về Giáo Hội # 8; Sắc lệnh về Đại kết (Hiệp nhất) # 4. Nghi thức mới về cử hành Phụng vụ sám hối, phần mở đầu).
Trên con đường đổi mới này, bí tích Hoà giải là dấu chỉ đặc biệt bày tỏ lòng thương xót của Chúa Cha và là nguồn mạch ban ân sủng. (Vaticanô II: Sắc lệnh về đời sống và chức vụ Linh mục, # 18)

SỐNG CẦU NGUYỆN THIẾT THA
Như Đức Giêsu là Đấng thờ phượng Chúa Cha cách đích thực, anh chị em hãy làm cho việc cầu nguyện và chiêm niệm trở nên nguồn sinh lực cho đời sống và hành đôïng của mình. (Vaticanô II: Sắc lệnh Tông đồ Giáo dân,# 4 abc)
Anh chị em hãy tham dự vào đời sống bí tích của Hội Thánh, nhất là bí tích Thánh Thể. Anh chị em hãy kết hiệp với Kinh nguyện Phụng vụ của Hội Thánh theo một trong những cách thức được Hội Thánh đề ra. Và như thế anh chị em làm sống lại các mầu nhiệm của đời sống Đức Kitô.

TÔN SÙNG MẸ MARIA
Đức trinh nữ Maria, nữ tì khiêm hạ của Chúa, sẵn sàng lắng nghe Lời Chúa và đáp lại những lời mời gọi của Chúa, đã được thánh Phanxicô sùng kính với một lòng yêu mến khôn tả, và đã tôn làm Đấng phù hộ và Trạng sư cho gia đình Người (2 Cel II, 198). Anh chị em Phan sinh tại thế hãy tỏ lòng yêu mến nồng nàn đối với Đức Nữ Trinh Maria qua việc noi gương bắt chước thái độ sẵn sàng triệt để và qua việc cầu nguyện với Đức Trinh nữ cách ý thức và đầy tin tưởng. (Vaticanô II: Hiến chế tín lý về Giáo Hội, # 67; Sắc lệnh về Tông Đồ Giáo dân, # 4).

ĐỨC VÂNG LỜI CAO CẢ
Hiệp thông với sự vâng phục có giá trị cứu độ của Đức Giêsu, Đấng đã hoàn toàn đặt ý mình trong tay Chúa Cha, anh chị em hãy trung thành chu toàn các bổn phận của đấng bậc mình trong những hoàn cảnh sống khác nhau. (Vaticanô II: Hiến chế tín lý về Giáo Hội, # 41) Anh chị em hãy bước theo Đức Kitô nghèo khó, chịu đóng đinh. Cả lúc gặp khó khăn, bắt bớ, anh chị em vẫn tỏ ra trung thành với Người.(Vaticanô II: Hiến chế tín lý về Giáo Hội, # 42).

ĐỨC THANH BẦN KHIÊM HẠ
Đức Kitô trong sự tin tưởng vào Chúa Cha, đã chọn cho Người và Mẹ Người một đời sống nghèo khó và khiêm hạ (Thư gửi các tín hữu, # 5), mặc dầu vẫn coi trọng và quí mến các tạo vật. Bởi vậy anh chị em Phan sinh tại thế, lúc lựa chọn cũng như lúc sử dụng, hãy tìm một tương quan đúng đắn với của cải trần thế, khi phải đáp ứng các nhu cầu vật chất của mình.
Theo Phúc âm, anh chị em ý thức mình là những người quản lý của cải đã nhận được vì lợi ích của mọi con cái Chúa. Và như thế, trong tinh thần các Mối Phúc anh chị em phải giữ mình khỏi mọi khuynh hướng và khát vọng chiếm hữu, thống trị, sống như những người lữ hành và khách lạ trên đường về nhà Cha. (Rôma 8, 17; Vaticanô II: Hiến chế tín lý về Giáo hội, # 7)
ĐỨC TRONG SẠCH KHIẾT TỊNH
Là chứng nhân cho các giá trị đời sau, và do ơn gọi mà anh chị em đã đón nhận, anh chị em có bổn phận làm cho tâm hồn được trong sạch. Như thế, anh chị em được tự do hơn để kính mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân. (Huấn ngôn, # 16; Thư gửi các tín hữu, # 70).

TÌNH HUYNH ĐỆ CHÂN THÀNH
Như Chúa Cha nhìn thấy nơi mỗi người nét mặt Người Con của Ngài, Anh Cả của một đoàn em đông đúc (Rm 8, 29), cũng vậy, anh chị em Phan sinh tại thế trong tinh thần khiêm tốn và nhân ái, đón nhận mọi người như một ân huệ của Chúa và như hiện thân của Đức Kito.â (2 Cel II, 85; Thư gửi các tín hữu, # 26; I Luật 7, 13) Cảm thức về tình huynh đệ làm cho anh chị em vui vẻ và sẵn sàng hoà mình với tất cả mọi người, nhất là với những người hèn mọn hơn cả. Anh chị em hãy tìm cách tạo cho họ những điều kiện sống xứng hợp với phẩm giá của con người được Đức Kitô cứu chuộc. (I Luật 9, 3; Mt 25: 40).

LÀM XÃ HỘI HOÀN HẢO
Cũng với tất cả những người thiện chí, anh chị em được mời gọi làm cho Nước Chúa trị đến bằng cách xây dựng một thế giới huynh đệ hơn và phù hợp với tinh thần Phúc âm hơn. Anh chị em cũng ý thức rằng “hễ ai đi theo Đức Kitô, Con Người hoàn hảo, thì người ấy cũng trở nên người hơn”. Và như thế, anh chị em có thể thi hành đúng đắn trách nhiệm của mình trong tinh thần sẵn sàng phục vụ của Kitô giáo. (Vaticanô II: Hiến chế tín lý về Giáo Hội, # 31; Hiến chế mục vụ về Giáo Hội trong thế giới ngày nay, # 93)

CÔNG LÝ NÊU CAO
Qua chứng tá đời sống nhân bản và qua những sáng kiến dũng cảm có tính cách cá nhân hay tập thể, anh chị em cố gắng phát huy công lý, nhất là trong phạm vi đời sống công cộng, và trong những quyết định cụ thể, anh chị em luôn trung thành với đức tin của mình. (Vaticanô II: Sắc lệnh Tông đồ Giáo dân #14)

SỐNG LAO ĐỘNG CẦN CÙ
Anh chị em xem lao động như một ân huệ và như một sự tham gia vào công trình sáng tạo, cứu chuộc và phục vụ cộng đồng nhân loại. (Vaticanô II: Hiến chế mục vụ về Giáo Hội trong thế giới ngày nay # 67; Luật không Sắc dụ,# 7; Luật có Sắc dụ,#5)

CHĂM LO CHO GIA ĐÌNH
Trong gia đình, anh chị em hãy trau dồi tinh thần Phan sinh là tinh thần hòa thuận, trung tín và tôn trọng sự sống. Anh chị em ra sức biến tinh thần ấy thành dấu chứng cho một thế giới đã được đổi mới trong Đức Kitô. (Luật Đức Lêô XIII: II, 8)
Đặc biệt bậc vợ chồng, sống nhờ ơn sủng của bí tích Hôn nhân, hãy chứng tỏ cho thế giới thấy tình yêu của Đức Kitô đối với Hội Thánh Người. Với một nền giáo dục kitô giáo đơn sơ và cởi mở, đặc biệt quan tâm đến ơn gọi riêng của mỗi người con, anh chị em hãy vui vẻ cùng với con cái tiến bước trong cuộc hành trình nhân bản và thiêng liêng. (Vaticanô II: Hiến chế tín lý về Giáo Hội, # 41; Sắc lệnh về Tông đồ Giáo dân, # 30)

QUÝ TRỌNG MỌI TẠO VẬT
Anh chị em Phan sinh tại thế cũng hãy quí trọng các tạo vật khác, sinh vật cũng như vật vô tri, là những vật mang dấu tích của Đấng Tối Cao (1 Celano I, 80), anh chị em hãy cố gắng lướt thắng cơn cám dỗ lạm dụng chúng để đạt tới một quan niệm Phan sinh về tình huynh đệ phổ quát xem mọi người, mọi vật đều là anh em. LÀ SỨ GIẢ BÌNH AN
Là những sứ giả bình an và với ý thức rằng sự bình an phải được xây dựng không ngừng, anh chị em hãy đối thoại để tìm kiếm những đường lối đưa đến hiệp nhất và hoà hợp huynh đệ.
Anh chị em cứ tin tưởng vào mầm mống thần linh nơi con người, cũng như tin tưởng vào khả năng biến đổi của tình thương và lòng tha thứ (Luật Đức Lêô XIII, II, 9; Truyện Ba người bạn 14, 58).
Anh chị em là sứ giả của niềm vui trọn hảo trong mọi hoàn cảnh, anh chị em hãy ra sức mang niềm vui và niềm hy vọng đến cho người khác. (Huấn Ngôn, #21; I Luật 7, 15)
Được liên kết chặt chẽ với mầu nhiệm Sống Lại của Đức Kitô là mầu nhiệm đem lại ý nghĩa đích thực cho Chị Chết, anh chị em hãy thanh thản chờ đợi cuộc gặp gỡ cuối cùng với Chúa Cha. (Vaticanô II: Hiến chế mục vụ về Giáo Hội trong thế giới ngày nay, # 18)
Cái nghèo đã ở với nó từ thủa ấu thơ cho đến giờ, nó chỉ cần tiếp tục sống nghèo ở tuổi già nữa là đủ kiếp người. Nhờ ơn Chúa giúp và lời cầu nguyện của anh chị em trong Huynh đệ Dòng Ba Phan sinh Tại thế, nó sẽ sống theo tinh thần Phúc âm, để rao giảng Tin Mừng bằng chính cuộc sống của nó.
Thánh lễ sẽ được tổ chức vào lúc 11 giờ sáng, ngày 13/6/2015. Đức Cha Vicent Nguyễn văn Long sẽ chủ tế, cha Trợ Úy Mai văn Sang, cha Lê thành Nhân đến cùng đồng tế với cha Quản nhiệm Giuse Trần Ngọc Tân. Những bài hát trong thánh lễ sẽ được các anh chị em Ca đoàn Thánh Tâm Ca đảm trách.
Hạnh phúc thay cho đời nó. Nó cũng xin mời tất cả anh chị em trong gia đình cùng quý bạn hữu xa gần; Anh chị em Dòng Ba Phan Sinh Tại Thế thuộc Huynh đệ đoàn Vô Nhiễm, vùng Springvale; Mọi người thân quen trong Cộng đoàn Vinh Sơn Liêm và các cộng đoàn lân cận, xin vui lòng bớt chút thì giờ đến tham dự thánh lễ, để cầu nguyện cho nó sống đời tận hiến, và noi theo gương thánh Phanxicô Assisi.
Nó xin dâng xác hồn, để được trở nên người nô lệ sống trong tình yêu của Thiên Chúa, để đi tìm sự khôn ngoan của Thiên Chúa trong cái dại của nó. Nó xin cho tâm hồn của nó có được bình an của Chúa, và xin được nghỉ ngơi trong tay của Chúa và Mẹ Maria khi nó lìa đời.
Tiếng bước chân của người đi dự thánh lễ buổi chiều, mỗi lúc một nhiều hơn. Nó ngẩng đầu lên, vội vàng lau những giọt lệ đã chảy trên dài khuôn mặt của nó. Lòng nó nhẹ tâng, như vừa được trút bầu tâm sự với Chúa về những nỗi niềm mà nó đang lo âu, suy tư.

Thụy Miên.

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.