LÀM NGƯỜI CAO Ở “NHẪN”, QUÝ Ở “THIỆN” VÀ HƠN NHAU Ở “NGỘ”.

Khi đắc ý, hài lòng đừng quá cuồng vọng, cuồng tất sẽ kiêu, mà kiêu thì tất sẽ bại, là mầm mống dẫn đến thất ý.
Khi thất ý đừng quá bi thương, bởi vì bi thương thì sẽ yếu lòng, yếu lòng tất sẽ suy sụp, một khi không gượng dậy nổi thì chín h là không tôn trọng sinh mệnh của mình.
Mọi sự nên tùy duyên, không nên cưỡng cầu, thuận theo tự nhiên, thích ứng với mọi hoàn cảnh, mới có thể khiến tâm tình tốt đẹp.
Mọi việc trong đời, cần xét xem nên làm thì hãy làm, không nên làm thì không nên làm là được rồi.
Đừng quá khắt khe, đòi hỏi ở người khác, những việc bản thân không muốn thì đừng áp đặt lên người khác. Đừng quá khắt khe với bản thân, những việc không muốn cũng đừng áp đặt bản thân, hãy đê tự nhiên.
Con người cao ở “nhẫn”. Trong mọi việc đều có thê “nhẫn” thì phẩm chất sẽ tự nhiên cao.
Con người quý ở “thiện”. Trong cuộc đời luôn tích đức, làm việc thiện thì mới là đáng trân quý.
Con người hơn người khác ở chỗ “ngộ”. Một người có thê h iêu thấu nhân sin h thì mới là kiệt xuất, hơn người.
Đời người, “công danh lợi lộc” chỉ như mây khói thoảng qua, có thê tiêu tan bất cứ lúc nào, duy chỉ có “tiếng thơm” là lưu truyền mãi ngàn năm.
Người mà “hạ thấp người khác đê nâng mình ìên” hay “nâng mình ìên nhằm hạ thấp người khác” thì đều chỉ là tiêu nhân, không được người đời tôn trọng.
Tu Dưỡng, Làm Người, Cao Quý,
Người mà khiêm tốn, cung kính, “nâng người hạ mình” mới là điều mà người quân tử hướng tới.
Người đa nghi tất sẽ sinh thỉ phi. Người nhiều lo lắng thì sẽ sin h ph iền não. Người nhiều suy tư, hoài niệm sẽ sinh ra u buồn. Người quá nhiều oán hận sẽ sinh ra căm phẫn, uất ức.
Một khi tâm bình thì khí tất sẽ thuận, tâm loạn thì mọi sự tất sẽ rối.
Tâm thái một người bỉ mất cân bằng thì mọi sự tất sẽ bỉ lệch.
Đối với người thiện, người tốt thì phải cung kính, đối với người ác, người xấu thì phải nghiêm khắc. Đối với bạn thì phải độ lượng, đối với người tài thì phải khiêm tốn, đối với người hèn yếu thì phải khoan dung, giúp đỡ.
Một người không khắc chế dục vọng thì sao có thê dưỡng được đức?
Trong cuộc đời, mọi việc phải biết điếm dừng thích hợp, vui không thê vui tột cùng vì “vui quá hóa buồn”, phúc một khi hưởng tận thì sẽ sin h h ọa.
Vạn vật nhờ nước tẩy rửa mà sạch sẽ, không tẩy tất sẽ ô uế. Vạn vật n hờ ánh mặt trời chiếu rọi mà tươi đẹp, không thì tất sẽ suy yếu. Vạn vật nhờ tĩnh lặng mà thanh sạch, không tĩnh tất sẽ hỗn loạn, không thật.
Vạn vật trong xã hội ìoài người đều phải ở trong bồi dưỡng, hun đúc mà có phâm chất tốt đẹp hơn. Con người cũng vậy, sống trên đời phải thời thời khắc khắc, nhắc n hở b ản thân tu dưỡng thành người thượng đẳng, cao quý!

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.