Mấy Núi Cũng Trèo

Nguyễn Trung Tây

“Ông Tư dì Tư, một đôi vợ chồng người miền Nam, định cư tại Quận Cam từ những ngày cuối năm 75. Ông Tư hồi xưa người trong thôn gọi cậu Tư Cường, răng cậu Tư bịt vàng sáng chóe.”

Sáng sớm, bình minh Cali rủ nhau nhẹ nhàng đổ xuống một khoảng sân vườn ngập tràn những cánh hồng lấm chấm hạt sương sớm của ông Tư. Bên trong nhà, vợ chồng dì Tư thong thả ngồi thưởng thức vị trà hoa nhài sáng sớm. Nhìn những tia nắng bình minh dệt thảm lụa kim cương óng ánh sắc màu che phủ một khoảng sân vườn, rồi nhìn vợ ngồi kế bên nhai trầu đỏ thắm, ông Tư hứng khởi cất tiếng,

— Hôm nọ, nhắc tới cái vụ đám cưới tui mới chợt nhớ có chuyện này mà lóng rày quên chưa nói với bà. Thiệt tình mà nói, hồi đó tui không làm mình làm mẩy, không biết có cưới được bà hay không nữa.

Nghe chồng nhắc tới chuyện xưa, tự nhiên dì Tư mặt ửng đỏ như người tô son đánh phấn. Dì nói tuồng như e thẹn,

— Tui tưởng cậu Tư Cường thuả đó muốn chi mà chẳng được. Việc chi mà phải làm mình làm mẩy với ba với má?

Ông Tư nhìn vợ,

— Mần chi mà bà phải lên giọng bỉ thử với tui như thế? Đúng là hồi đó tui muốn chi mà không được.

Ông Tư phân bua,

— Mà nếu ba không chịu, thì thường thường tui lại chạy vào cửa sau năn nỉ với má, giống như có người cứ hay nói, “Xin Chúa, Chúa không cho, thôi chạy cửa sau, xin với Đức Mẹ”.

Ông Tư gãi đầu,

— Mà tình thiệt là như vậy, tui xin, ba không cho, nhưng má nói vào thì chuyện dù có là rối như tơ vò cũng hóa ra hanh thông như húp cháo hột vịt muối. Nhưng chuyện hôn nhân thì khác đó nghen. Lần này, hai ổng bả hợp lòng lại với nhau phản đối tui quyết liệt. Quay sang ba, ba nói không. Chạy tới má, má cũng lắc…

Dì Tư hỏi, giọng dè chừng,

— Rồi lúc đó…lúc đó ông làm sao?

Ông Tư vuốt cằm,

— Làm sao? Bà nghĩ tui phải làm sao khi mà cả ba cả má đều lắc đầu quầy quậy, không chịu sai người tới

nói chuyện với tía má ở bển?

Dì Tư bĩu môi,

— Ông nói chiện! Chiện tui thì tui biết chứ chiện ông thì làm sao mà tui rành. Tui nhớ đâu lúc đó tui thấy dì Chín Lành ở làng bên tự nhiên ghé vào nhà đòi gặp mặt tía má. Thấy bả ở trong nhà là tui biết có chiện rồi. Mà dì Chín Lành đúng là người làm mai làm mối chuyên nghiệp. Vừa chào tía má xong một câu là bả te te đi thẳng một mạch vào trong nhà bếp, rồi ra chuồng heo nhìn ngắm sân trước vườn sau một hồi. Xong xuôi đâu đó rồi bả mới đi lên nhà trên ngồi nói chuyện với tía má. Trong khi ba người đang nói chiện ở nhà trên, tui ở dưới bếp xắt chuối cho heo ăn mà cái bụng thiệt tình mà nói nó cứ hồi hộp thắc mắc, tâm trí cứ xoay mòng mòng không hiểu ất giáp đầu đuôi ra sao mà tự dưng cái người làm mai làm mối nổi tiếng trong vùng lại ghé vào uống trà ăn trầu với tía má.

Ông Tư kể lể,

— Bà chỉ thấy dì Chín Lành xuất hiện bất ngờ trước cửa ngõ, trong bụng có lo lo một chút, nhưng rồi bà cũng tiếp tục ngồi xắt chuối cho heo ăn. Chứ phần tui, để cho dì Chín Lành cất bước từ căn nhà dì Chín tới nhà của ba má là cả một công trình không đơn giản. Bà biết không? Thoạt tiên là tui năn nỉ với ba má cho tui cưới bà, rồi khi học hành thành tài đâu đó xong xuôi, tui sẽ về quê làm ăn trông coi ruộng nương cho ba má an dưỡng tuổi già, không lên Sài Gòn ở nữa. Nhưng nói chi thì nói, tui năn nỉ gần gãy cái lưỡi, cứng đơ cái cổ họng mà ba má vẫn không chịu! Không là không! Phần thất vọng không thuyết phục nổi ba má, phần tức, tui đổ bệnh luôn. Chuyện này thì chắc bà không rành đâu, bởi vì hồi đó ba má dấu kín chuyện tui đổ bệnh, bởi sợ người trong thôn xóm bỉ thử, rồi chuyện ra chuyện vào. Trong làng hồi đó chỉ có ba má với thêm một người nữa biết chuyện là tui bỏ ăn bỏ uống đập dìa với ba má mà thôi.

Dì Tư ngước nhìn chồng, đợi chờ ông Tư nhắc tới tên người thứ ba trong xóm biết rành rẽ chuyện cậu Tư Cường ăn vạ ba má, nhưng ông Tư đổi hướng câu chuyện,

— Tui nhớ là mình đã nằm trong phòng bỏ ăn hai ngày rồi, người xanh dớt như rau mùng tơi. Thức ăn do chính tay má tui nấu mang tới để đầu giường, tui để cho nguội thiu luôn. Thấy tui héo hon như ngọc tối lu như vàng mất nước, má hình như có vẻ cũng bắt đầu xiêu lòng, nhưng ngoài mặt bả vẫn làm cứng với tui. Sau cùng tui mới đổi chiến thuật. Lần này tui quay sang thầy Sáu Nhài.

— Ủa, sao tự dưng tự lành lại có thầy Sáu Nhài xuất hiện trong cái vụ này dzậy?

— Tui năn nỉ với thầy Sáu Nhài nói hộ cho tui một tiếng…

Dì Tư gật đầu,

— À! Tui hiểu rồi.

— Đó, vậy là bà hiểu tuồng hiểu tích do tui dựng lên rồi đó. Thấy tui ốm liệt giường liệt chiếu, ba mới nhờ người mang thầy Sáu Nhài tới chẩn mạch bốc thuốc cho tui. Thầy Sáu đúng là thần y. Ổng chỉ bấm bấm mấy cái là ổng rành rẽ bệnh tình của tui liền. Ổng nói nho nhỏ vào tai tui, “Cậu Tư, nếu chịu húp cháo là người khỏe lại liền”.

Ông Tư mơ màng,

— Biết là không qua mắt được thầy Sáu Nhài, lúc đó tui đành thú thiệt với thầy Sáu. Tui năn nỉ thầy Sáu nói với ba má cho tui mấy câu. Thầy Sáu Nhài hiểu chuyện, cho nên ổng đi gặp riêng ba má. Thầy nói, “Bệnh tình cậu Tư là bệnh tương tư. Nếu không khứng lời năn nỉ của cậu Tư thì e rằng có ngày sức khỏe của cậu sẽ trở nên trầm trọng, rồi đổ ra nguy kịch. Lúc đó thì chỉ có thuốc thánh mới may ra cứu kịp”.

Dì Tư thắc mắc,

— Nghe ông kể mà tui nhớ tới tuồng cải lương Trương Chi, Mỵ Nương coi trong rạp hồi còn con gái.

Nhưng rồi ba má có tin lời thầy Sáu Nhài hay không?

Ông Tư đáp ngay,

— Không tin thì cũng phải tin. Thầy Sáu Nhài mà, đức độ và danh tiếng của ổng thì ai còn lạ chi. Con bệnh không có đủ khả năng trả tiền thầy tiền thuốc, ông vẫn chữa tận tình cho tới khi dứt căn bệnh mới thôi. Nói về tài thuốc của thầy Sáu hả, thầy vừa biết thuốc Nam vừa rành thuốc tây. Người ta nói thầy Sáu Nhài là Hải Thượng Lãn Ông tái thế đó.

Ông Tư tiếp tục,

— Nghe thầy Sáu nói vậy, lúc đó ba má tui mới chịu sai người mời dì Chín Lành qua nhà để ba má tui có chuyện nhờ vả.

Ông nhìn vợ,

— Bây giờ bà đã hiểu tại sao ngay sau hôm đám cưới, hai vợ chồng mình ghé vào nhà thầy Sáu Nhài để tạ thầy một lễ trầu cau hay chưa?

Ông Tư kết luận,

— Thiệt tình mà nói là hồi đó tui trần ai cực khổ mới thuyết phục được ba má thay lòng đổi ý. Bây giờ tuổi già xế bóng rồi, nhưng lâu lâu ngồi nghĩ lại chuyện xưa, tui thấy thuả đó sao mình bền gan dữ đa. Năn nỉ ba má không được lại quay sang năn nỉ thầy Sáu Nhài. Hên mà thầy Sáu khứng lời năn nỉ của tui.

Dì Tư khen chồng,

— Ông không kể chiện thì tui cũng đâu có biết ông trần ai cực khổ như vậy. Hồi đó, tui cứ nghĩ đơn giản là ông nói chi mà ba má không đồng ý. Bây giờ mới biết là ông bày trò tính kế năn nỉ gần gãy lưỡi mới ra lương duyên vợ chồng. Thiệt ông cũng là người bền dạ bền gan y như Lưu Bị trong tuồng Lưu Bị năn nỉ Khổng Minh ở lều cỏ, hoặc như câu chuyện Phúc Âm Chúa nói cứ gõ thì cửa sẽ mở. Ông cứ đứng gõ cửa miết rồi đầu cũng xuôi mà đuôi cũng lọt.

Ông Tư gật đầu,

— Ừ, thì đó. Bây giờ thì bà hiểu đầu đuôi câu chuyện đầu mối sợi dây tơ hồng nối buộc nên vợ nên chồng giữa bà với tui rồi đó. Thiệt là cực nhọc trần ai. Nhưng bởi tui bền gan cứ đứng gõ cửa, rồi cuối cùng cánh cửa cũng mở toang …

Dì Tư bất chợt xuống giọng, tuồng như thì thào,

— Mà nè! Có chuyện này tui cũng muốn nói với ông. Chúa nói cứ đứng gõ cửa thì cửa sẽ mở, nhưng thiệt tình mà nói, từ hồi còn nhỏ khóc oe oe cho tới bây giờ già cả tóc điểm muối nhiều hơn tiêu, tui nghiệm thấy một điều là nhiều khi đứng gõ cửa sưng vù cả bàn tay mà có thấy cánh cửa mở ra đâu. Ông là người thông suốt chuyện thiên hạ, đâu, ông nói cho tui nghe đi.

Ông Tư cười khì khì,

— Bà làm như tui là cha cụ, nhè ai không hỏi lại đi hỏi tui về chuyện Kinh Thánh. Nhưng mà thôi, cái này là tui cũng chỉ nghe các cha nói mà thôi. Nghe sao thì tui nhắc tuồng lại làm vậy mà thôi.

Dì Tư điệu bộ bứt rứt, nóng nảy,

— Ông làm chi mà cứ rào trước đón sau như dzậy.

Có chi thì cứ nói huyệch toẹt ra đi.

Ông Tư chép miệng,

— Bà! Cái tật cứ nóng nảy. Thì để cho tui nói. Đầu đuôi là như thế này. Cũng có mấy lần tui nghe các cha nói là bất cứ khi nào mình gõ cửa, Chúa cũng đều mở cửa trả lời cho mình hết, ngay cả câu trả lời “Không” cũng là một câu trả lời.

Dì Tư ngẫm nghĩ một hồi,

— Lạ lùng hen! Cái chiện này thì rõ ràng là tui không rành rồi đó. Ông nói thêm một chút cho đầu óc tôi hanh thông ra hơn một chút xíu được không?

Ông Tư nói ngay,

— Thì cũng không có chi là đặc biệt đâu. Những khi Chúa trả lời “Không” với mình chính là những lúc Chúa biết những điều mình xin chẳng có lợi lộc chi cho đời sống đức tin của mình hết. Thí dụ, ai mà lại đi gõ cửa cầu xin với Chúa là, “Lạy Chúa, xin cho con trúng số độc đắc Loto, rồi con hứa sẽ dâng hết hai phần ba tiền trúng số vào trong nhà thờ”.

Ông Tư cười oang oang,

— Chuyện chi thì tui không rành chứ mà chuyện bà gõ cửa năn nỉ xin Chúa cho trúng số độc đắc thì coi chừng có ngày tui sẽ lái xe xuống phố bốc mấy thang thuốc cho bà chữa mấy ngón tay sưng to chù vù y như chuối sứ cho mà coi…

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin ban thêm cho chúng con đức tin mạnh mẽ để chúng con tin tưởng vào sự quan phòng và tình yêu của Thiên Chúa dành riêng cho mỗi người trong chúng con.

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.