Thơ: TÂM TÌNH CHO MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG

Ngày nay, thế kỷ trọn trăm năm

Tóc xanh mày biếc môi hồng thắm;

Mình gặp nhau duyên trởi định Nên nghĩa vợ chồng đẹp trúc mai.

Ta yêu nhau tình nồng thắm thiết

Hiến trao trọn vẹn cả tâm lòng;

Anh không quản ngại đời lao nhọc

Chăm sóc yêu thương suốt cuộc đời!

Làm cha, anh nêu tấm gương soi

Bảo ban chỉ vẽ cho đàn con;

Làm chồng, vẹn nghĩa mãi trung kiên

Hạnh phúc đời mình Chúa chúc ban

Tóc xanh xưa nay giờ đã bạc

Lời hứa Kim Hôn mình thề quyết!

Dấu ấn thời gian dệt nên tranh

Ghi đậm tình yêu suốt cuộc đời.

Hôm nay mình em, đời đơn lẻ

Lúc mơ cứ ngỡ thời xuân trẻ;

Sánh bước cùng anh hưởng mùa xuân

Thế mà xa cach đã mười năm!

Hôm nay nén hường lòng em thắp

Nguyện hồn anh siêu thoát an vui;

Nhìn xuống trần, anh cười chúc phúc

Em trọn tình vẹn nghĩa với anh!

Tương lai vĩnh hằng, mình đoàn tụ

Thiên đàng chung hưởng mãi mùa xuân;

Mùa xuân trường cửu của yêu thương

Trong Chúa ngàn đời không xa cách!

Nguyễn Thị Linh

(đề tặng người chồng thân yêu Giuse Trần Văn Phúc 10 năm vắng bóng trên trần thế 12/6/2006 – 2016)

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.