Truyện nhà binh

Trung uý tập hợp đơn vị lại và hỏi:

– Trước khi nhập ngũ, trong số các anh, ai từng uống rượu?
– Tất cả im lặng. Rụt rè mãi, cuối cùng binh nhì Brian mới bước ra khỏi hàng.
– Tốt lắm! Anh đi uống rượu với tôi đi. Còn tất cả đi nhổ cỏ.

**********************************************
Binh nhất hỏi chỉ huy: Thưa ông trung sĩ, cá sấu không thể bay được, đúng không ạ?
– Tất nhiên là như thế, vậy đứa nào nói với anh cái điều ngu ngốc kia?
– Ngài thiếu tá ạ.
– Vậy à, tôi quên mất đấy. Tất nhiên cá sấu bay được chứ. Nhưng nó bay rất thấp, thấp lắm lắm.

**********************************************
Hai anh lính mới nói chuyện với nhau trong doanh trại:
– Tại sao cậu tự nguyện tòng quân?
– Tớ độc thân, tớ thích chiến tranh. Thế còn cậu?
– Tớ thì đã có vợ, nhưng lại yêu hòa bình.

**********************************************
Viên sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn dự bị nổi giận trước đám lính của mình:
– Tôi không thể hiểu nổi tại sao những người được huấn luyện tốt như các anh, mạnh khoẻ như các anh, thi bắn bia ai cũng được 10 điểm…, vậy mà khi ra trận chỉ rúc mặt trong công sự và nã đạn lên giời. Các anh hãy giải thích cho tôi xem nào?
– Chỉ một lý do thôi, thưa ngài.
– Lý do gì?
– Những cái bia thì không biết bắn trả.

**********************************************
Peter gia nhập quân đội lúc 18 tuổi, nhưng dù huấn luyện thế nào, cậu ta cũng không thể bắn súng trúng đích. Một hôm, trong một buổi tập, Peter nhắm mục tiêu bắn 9 lần, nhưng đều không trúng. Viên sĩ quan thất vọng nói:
– Peter, anh thật là vô vọng! Thôi đừng bắn phí viên đạn cuối cùng nữa. Đi ra sau tường kia và dùng viên đạn đó mà tự bắn vào mình.
– Peter xấu hổ quá. Anh đi ra sau tường. Một vài giây sau, viên sĩ quan và các tay lính trẻ nghe thấy một tiếng súng.
– Trời ơi, thằng đần độn ấy tự bắn vào mình thật à?, Viên sĩ quan thốt lên.
– Ông lo lắng chạy ra phía sau tường, nhưng không như ông nghĩ, Peter chẳng làm sao cả.
– Peter sợ sệt nói: Xin lỗi, tôi lại bắn trượt…

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.