TUYỆT VỜI

Thuở thơ ấu còn nằm trên gối mẹ,
giai điệu vàng con mấp máy trên môi,
“Thánh Maria, Ðức Mẹ Chúa Trời,
cầu cho chúng con là kẻ có tội.”
Con vẫn biết đường đời muôn vạn lối,
Ánh Sao Mai soi thấu cả tâm hồn,
con chẳng lo mang kiếp sống long đong,
dù nhân thế đang chìm dần đáy huyệt.
Từ Thiên Quốc, đỉnh cao sang diễm tuyệt,
Mẹ có nghe vang dội khắp trần gian
nguồn hồng ân như thác đổ miên man,
toàn cõi thế ngàn hương xưa nở rộ .
Ơn vô nhiễm tựa hoa thơm nội cỏ,
như mở đầu cho vạn khúc tình ca,
Mẹ Ðồng Trinh, Mẹ Diễm Phúc hiền hòa,
hồn tín hữu đượm nhuần hương nhân đức.
Trước Nhan Chúa, Mẹ tôn thờ phủ phục,
Mẹ xin vâng cho Thánh Tử làm người,
mặc xác phàm yếu đuối tựa bề tôi,
cứu nhân loại khỏi sa vòng tội lệ.
Mẹ Thiên Chúa, Mẹ cao sang tuyệt thế,
Mẹ hoài thai Ðấng Cứu Ðộ muôn dân,
nối trời xa với trái đất lại gần,
cho thế giới trở thành một thánh địa.
Muôn đau khổ đang bao vây tứ phía
nỗi hận thù còn khép kín quan san,
biết tìm đâu cho thoát cảnh hoang tàn,
hồn tắm gội thỏa thuê nguồn vĩnh phúc !
Thánh Mẫu Chúa như vầng trăng bạch ngọc,
Từ Thiên Cung, ôi Nữ Vương Hòa Bình,
cả triều thần chiêm ngắm Mẹ Ðồng Trinh
đang mời gọi đất trời chung nhịp bước . . .
Lm. Đỗ Vân Lực, op.

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.