Bài Giảng của ĐTC Gioan Phaolô II trong Lễ Phong Thánh Chúa Nhật 16/6/2002

20020616_padre-pio

1.- “Vì ách của Thày thì êm ái và gánh của Thày thì nhẹ nhàng” (Mt 11:30).

Những lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ mà chúng ta vừa nghe, giúp chúng ta hiểu được sứ điệp quan trọng nhất của việc long trọng cử hành này. Thật vậy, ở một nghĩa nào đó, chúng ta có thể coi những lời ấy như là một bản tóm lược tổng quan về cả cuộc sống của Cha Piô ở Pietrelcina, vị hôm nay được tuyên phong hiển thánh.

Hình ảnh Thánh Kinh về “cái ách” nhắc lại nhiều thử thách mà tu sĩ Capuchin hèn mọn ở San Giovanni Rotondo đã đối diện. Ngày nay chúng ta chiêm ngưỡng nơi Ngài làm thế nào để “ách” của Chúa Kitô trở thành êm ái, và gánh của Người trở nên nhẹ nhàng khi nó được chấp nhận chịu đựng bằng một tình yêu trung thành. Cuộc sống và sứ vụ của Cha Piô chứng tỏ cho thấy rằng những khó khăn và sầu muộn, nếu được chấp nhận vì yêu, sẽ được biến đổi thành một đường lối thuận lợi dẫn đến sự thánh thiện, một sự thánh thiện hướng về những viễn tượng thiện ích hơn chỉ có một mình Chúa biết.

2.- “Thế nhưng, chớ gì tôi không hề biết vênh vang một điều gì khác ngoài thập giá của Chúa Giêsu Kitô” (Gal 6:14).

Không phải chính vì thế mà “vinh quang Thập Giá” đã trước hết chiếu tỏa nơi Cha Piô hay sao? Linh đạo Thập Giá mà người tu sĩ Capuchin hèn mọn ở Peitrelcina đã sống hợp thời biết bao! Thời đại của chúng ta cũng cần phải tái nhận thức được giá trị của linh đạo Thập Giá này để cõi lòng mở ra ôm ấp hy vọng.

Suốt cả cuộc sống của mình, ngài lúc nào cũng tìm kiếm niềm an ủi dồi dào hơn nơi Đấng Tử Giá, với ý thức là mình được kêu gọi để cộng tác một cách đặc biệt vào công cuộc cứu chuộc. Sự thánh thiện của ngài không thể nào hiểu được nếu không liên lỉ căn cứ vào Thập Giá.

Theo dự án của Thiên Chúa, Thập Giá đã trở thành một dụng cụ cứu độ thực sự cho toàn thể nhân loại, và là được lối Chúa Giêsu minh nhiên muốn cho tất cả mọi người muốn theo Người phải thực hiện (x Mk 16:24). The Holy Brother of Gargano đã quá hiểu điều này, vị đã viết vào ngày Lễ Mông Triệu 1914 như sau: “Để tiếp tục tiến đến cùng đích tối hậu của chúng ta, chúng ta phải theo Vị Thủ Lãnh thần linh, Đấng không muốn dẫn linh hồn ưu tuyển trên bất cứ con đường nào khác ngoài con đường Người đã đi qua; đó là lý do tôi mới nói về từ bỏ mình cũng như về Thập Giá” (Epistolario II, p. 155).

3.- “Ta là Chúa mang lại niềm từ ái” (Jer 9:23).

Cha Piô là một nơi chất chứa dồi dào lòng thương xót Chúa, lúc nào cũng sẵn sàng cho tất cả mọi người bằng lòng hiếu khách, bằng việc linh hướng, nhất là bằng việc ban phát bí tích thống hối. Thừa tác vụ giải tội, một đặc tính nổi bật nơi việc hoạt động tông đồ của Ngài, đã lôi kéo rất nhiều đoàn lũ giáo dân tuốn đến với đan viện San Giovanni Rotondo. Thậm chí vị giải tội đặc biệt này có tỏ thái độ nghiêm thẳng ra mặt với các người hành hương, thành phần này, một khi ý thức được tính cách nặng nề của tội lỗi và thành tâm hối lỗi, hầu như lúc nào cũng muốn trở lại với ngài để được bình an lãnh nhận ơn bí tích thứ tha.

Chớ gì gương sáng của ngài khuyến khích các vị linh mục thi hành thừa tác vụ này một cách vui vẻ và sốt sắng, một thừa tác vụ rất quan trọng hôm nay đây, như Tôi đã xác nhận trong Bức Thư gửi Linh Mục dịp Thứ Năm Tuần Thánh vừa qua.

4.- “Lạy Chúa, Chúa là sự thiện duy nhất của con”.

Đó là điều chúng ta xướng lên trong Bài Đáp Ca. Với những lời này, vị thánh mới muốn kêu mời chúng ta hãy đặt Thiên Chúa trên hết mọi sự, và hãy coi Ngài là sự thiện duy nhất tối cao của chúng ta.

Thật vậy, lý do tối hậu mang lại công hiệu cho việc tông đồ của Cha Piô, căn nguyên sâu xa phát sinh hoa trái thiêng liêng của ngài, là ở nơi mối hiệp nhất thân mật và liên lỉ với Thiên Chúa, được thể hiện sống động nơi việc ngài cầu nguyện lâu giờ. Ngài đã thích lập lại rằng: “Tôi là một Tu Sĩ nghèo nàn cần phải cầu nguyện”, với niềm xác tín “cầu nguyện là khí cụ lợi hại nhất chúng ta có được, là chìa khóa mở lòng Thiên Chúa”. Đặc tính nền tảng này nơi linh đạo của ngài được tiếp tục nơi Những Nhóm Cầu Nguyện do ngài thành lập, những nhóm người cống hiến cho Giáo Hội và xã hội việc đóng góp tuyệt vời về việc liên lỉ và tin tưởng nguyện cầu. Cha Piô liên kết việc cầu nguyện với việc hăng say hoạt động bác ái, điển hình nhất là Ngôi Nhà Xoa Dịu Đau Thương (House for the Relief of Suffering). Cầu nguyện và bác ái, đó là tổng hợp cụ thể nhất giáo huấn của Cha Piô, một giáo huấn một lần nữa lại được nêu lên cho mọi người hôm nay đây.

5.- “Con chúc tụng Cha là Chúa trời đất, vì những gì Cha giấu những kẻ tinh khôn và thức giả thì Cha lại tỏ cho những kẻ bé mọn biết” (Mt 11:25).

Những lời của Chúa Giêsu đây thích hợp biết bao nơi trường hợp của ngài, thưa Cha Piô khiêm nhượng và dấu yêu.

Chúng tôi xin ngài cũng hãy chỉ dạy cho chúng tôi biết khiêm nhượng trong lòng, để thuộc vào số những kẻ bé mọn của Phúc Âm, thánh phần được Chúa Cha hứa mạc khải cho biết các mầu nhiệm của Nước Trời.

Xin hãy giúp chúng tôi không ngừng cầu nguyện, tin tưởng rằng Thiên Chúa biết những gì chúng tôi cần, ngay trước cả khi chúng tôi xin Ngài.

Xin hãy xin cho chúng tôi cặp mắt đức tin có thể nhìn thấy ngay nơi thành phần nghèo nàn và đau khổ dung nhan của Chúa Giêsu.

Xin hãy bảo trì chúng tôi trong giây phút chiến đấu và thử thách, và nếu chúng tôi sa ngã, xin làm cho chúng tôi cảm nghiệm được niềm vui của bí tích thứ tha.

Xin hãy truyền đạt cho chúng tôi lòng ngài thiết tha tôn sùng Mẹ Maria, Mẹ Chúa Giêsu và Mẹ của chúng ta.

Xin hãy hỗ trợ chúng tôi trong cuộc hành trình trần thế tiến về quê hương vinh phúc, quê hương chúng tôi cũng hy vọng tiến đến để muôn đời chiêm ngưỡng Vinh Hiển của Chúa Cha, Chúa Con và Thánh Thần. Amen!


Tiểu Sử Cha Thánh Piô Năm Dấu (1887-1968)


Vị môn đệ của Thánh Phanxicô Assisi này chào đời ngày 25/5/1887 ở Pietrelcina thuộc Tổng Giáo Phận Benevento, và là con của ông Grazio Forginone và bà Maria Giuseppa De Nenzio. Ngài được rửa tội ngay ngày hôm sau với tên Thánh là Francesco. Năm 12 tuổi, Ngài chịu Phép Thêm Sức và được Rước Lễ Lần Đầu. Năm 16, vào ngày 6/1/1903, Ngài nhập tập viện Dòng Anh Em Hèn Mọn Capuchin ở Morcone, cũng là nơi vào ngày 22 tháng đó Ngài đã mặc áo dòng Phanxicô với tên gọi là Thày Piô. Sau năm tập, Ngài đã tuyên khấn đơn thệ và cuối cùng đã khấn trọng ngày 27/1/1907. Sau khi lãnh chịu linh mục ngày 10/8/1910 ở Benevento, Ngài đã ở nhà với gia đình vì lý do sức khỏe cho đến năm 1916, năm mà vào Tháng Chín, Ngài đã được sai đến ở tu viện San Giovanni Rotondo cho đến khi qua đời.

Đầy lòng yêu mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân, Cha Piô đã sống trọn ơn gọi của mình trong việc cứu chuộc con người, hợp với sứ vụ đặc biệt đánh dấu cả cuộc sống của Ngài cũng là sứ vụ Ngài đã thi hành qua việc linh hướng cho tín hữu, ở chỗ ban bí tích hòa giải cho các hối nhân và cử hành Thánh Lễ. Cao điểm của hoạt động tông đồ của Ngài là việc cử hành Thánh Lễ. Tín hữu tham dự Thánh Lễ Ngài dâng đều chứng nhận việc này thực sự là tột đỉnh và là tất cả linh đạo của Ngài. Về phương diện bác ái xã hội, Ngài dấn thân xoa dịu đau đớn và đau khổ của nhiều gia đình, chính yếu qua việc thành lập Nhà Xoa Dịu Thương Đau Casa Sollievo della Sofferenza, một cơ sở bắt đầu ngày 5/5/1956.

Đối với Cha Piô, đức tin chính là cuộc sống, ở chỗ Ngài muốn hết mọi sự và làm hết mọi sự trong ánh sáng đức tin. Ngài tận sức hiến mình cho việc cầu nguyện. Ngài dùng ngày sống và một phần lớn về đêm để giao tiếp với Thiên Chúa. Ngài vẫn nói: “Chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa nơi sách vở, chúng ta thấy Ngài nơi nguyện cầu. Cầu nguyện là chìa khóa mở lòng Thiên Chúa”. Đức tin làm cho Ngài lúc nào cũng chấp nhận ý nhiệm của Thiên Chúa. Ngài luôn chìm sâu trong những thực tại siêu nhiên. Tuy nhiên, trong hơn 50 năm, vô vàn con người đã đến với Ngài để xưng tội, bàn hỏi và tìm nguồn ủi an. Họ tìm Ngài trong nhà thờ, ở cung thánh, nơi viện tu.

Ngài đã hiểu được từ sớm là cuộc đời của Ngài là một con đường Thánh Giá, và Ngài đã vì yêu mến can đảm chấp nhận Thánh Giá. Ngài đã trải qua nhiều đau thương về tâm hồn trong nhiều năm, nhất là cái đớn đau nơi thương tích của Ngài. Khi bị điều tra và không cho thi hành thừa tác vụ linh mục nữa, bởi những lời vu khống cáo gian, Ngài đã hoàn toàn tin tưởng Thiên Chúa và hết lòng khiêm nhượng chấp nhận mọi sự. Ngài triệt để thi hành những việc khổ hạnh theo luật dòng. Ngài sống tinh thần ba lời khấn tới mức hết sức trọn lành. Ngài thực sự nghĩ mình là đồ vô dụng, bất xứng với các tặng ân của Thiên Chúa ban, đầy những yếu hèn và kém cỏi, đống thời cũng chúc tụng các hồng ân Chúa ban. Trước vô vàn lời khen tặng, Ngài nói rằng: “Tôi chỉ muốn là một người anh em hèn mọn nguyện cầu mà thôi”. Ngài đã qua đời ngày 23/9/1968, hưởng thọ 81 tuổi. 

Vào ngày 20/2/1971, gần 3 năm sau cái chết của cha, Đức Phaolô VI, khi nói với các vị bề trên dòng Capuchin, đã đề cập đến Ngài như sau: “Hãy coi Ngài có tiếng là chừng nào, cả thế giới tuốn đến quanh Ngài! Tại sao thế? Có thể vì Ngài là một triết gia chăng? Vì Ngài là một người khôn ngoan chăng? Vì Ngài có sẵn những giải quyết chăng? Vì Ngài khiêm nhượng dâng Thánh Lễ, giải tội từ sáng tới tối và là – không dễ gì nói đến điều này – một người mang các thương tích của Chúa Kitô. Ngài là một con người của nguyện cầu và khổ đau”.

Ngài đã được tuyên phong chân phước ngày 2/5/1999 và hiển thánh ngày 16/6/2002.

 

Ðaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, trích từ tài liệu của VIS

Nguồn: http://www.thoidiemmaria.net/THANHTHE/Song%20Thanh%20Chung%20Nhan/ChaPioNamDau.htm

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.