Con Hạnh Phúc Là Bố Hạnh Phúc!

Vì vậy, trước tiên bố muốn con hiểu rằng, xung khắc trong đời sống gia đình là chuyện bình thường. Tuy nhiên, để con được mãi hạnh phúc, con cũng cần phải nhớ điều này, tình yêu hôn nhân gia đình của chúng con vừa là một cơ chế tự nhiên, vừa là một sự kết hợp thiêng thánh; do chính Thiên Chúa thiết lập và là bí tích Đức Ki-tô hiến thân cho Hội Thánh. Nói dễ hiểu, con đang mang lấy sứ mạng diễn tả tình yêu của Đức Ki-tô với Hội Thánh qua chính tình yêu của vợ chồng con. Đây vừa là một ơn gọi lại vừa là một ân ban cao quý giúp con nối kết và giữ vững hạnh phúc gia đình. Nếu con không ý thức hoặc từ chối chiều kích linh thánh này, thì gia đình con chỉ còn là chuyện của những con người thích thì đến buồn thì đi, dễ có nguy cơ đổ vỡ khi gặp sóng gió. Câu chuyện của hai anh em trong gia đình có Người Cha Nhân Hậu (Xc. Lc 15, 11-32) là một điển hình. Chính lúc người anh cả từ chối tương quan cha – con với bố của mình: “Ông coi, đã bao năm tôi làm công cho ông…” (tương quan kẻ làm công với ông chủ(?)) thì cũng là lúc anh từ chối tương quan anh em với nhau: “Còn thằng con của ông đó…” (thằng con của ông chứ không phải em của tôi(?)). Vì vậy, điều quan trọng là con hãy nhớ tạo điều kiện cho mọi người trong gia đình đón nhận và sống ơn gọi của mình bằng những sinh hoạt chung, cơm nước, kinh kệ, lễ lạy… đến với Chúa và đến với nhau. Đây chính là sợi dây hai chiều quan trọng nối kết và gìn giữ hạnh phúc gia đình của con đấy!

Rồi khi hai vợ chồng sống chung với nhau, con cũng sẽ gặp những chuyện mà có lẽ con chỉ biết ôm đầu thốt lên hai chữ “không ngờ”. Con trai ạ! Con “không ngờ” là vì con không biết hết sự thật đấy thôi! Về điểm này con hãy từ từ học và can đảm đón nhận nha con! Chắc con nhớ câu chuyện Chúa Giê-su lúc 12 tuổi cùng với Mẹ Ma-ri-a và thánh cả Giu-se lên Giê-ru-sa-lem, lúc trở về lạc mất Chúa Giê-su; rồi hai ông bà vất vả tìm kiếm ròng rã 3 ngày mới gặp lại được Chúa Giê-su đang ở trong đền thờ(?). Con ạ! Lúc ấy chắc Mẹ Ma-ria vì sốt ruột nên đã trách móc Chúa Giê-su một cách nhẹ nhàng, ai ngờ cu cậu Giê-su độp ngay cho một câu: “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (Lc 2, 49). Bố tin chắc rằng cả thánh Giu-se và Mẹ Ma-ri-a lúc ấy rất sốc con ạ! sốc chứ không phải là “không ngờ” nữa. Con thấy không, sống chung với nhau 12 năm mà hai mẹ con nào đã hiểu nhau hoàn toàn đâu. Mẹ Ma-ri-a có vẻ vẫn coi Đức Giêsu là con yêu bé bỏng của Mẹ, điều này chẳng có gì sai. Nhưng bằng những lời trên, Đức Giê-su đã mang Mẹ Ma-ri-a đến một sự thật khác lớn hơn mà mẹ không biết: Đức Giê-su cũng chính là Con Thiên Chúa.