Con Trai Họ Chỉ Có Một Chân

* Chuyện kể: Một anh lính Mỹ trở về nước sau khi đi tham chiến nước ngoài về. Anh điện thoại cho cha mẹ là anh sẽ dẫn về một người bạn, người ấy không có thân nhân, muốn về ở luôn tại nhà, anh ta bị thương rất nặng “chỉ còn có một chân và một tay.”

Cha mẹ anh cùng nói : Tội nghiệp quá! Con cứ đưa cậu ấy về đây, ba má sẽ liên hệ với các tổ chức từ thiện để tìm cho cậu ấy một chỗ ở.” – “Không, con muốn anh ta sống chung với gia đình mình.” Tiếng người cha liền vang lên ở đâu giây bên kia: “Con ơi! Con không biết gì sao? Một người tàng tật như vậy sẽ là một gánh nặng cho gia đình chúng ta. Ai cũng có việc khó khăn cả, và không thể để gia đình bị ảnh hưởng bởi những việc như vâỵ.”

Cuộc điện đàm liền kế thúc, ba mẹ không thấy anh ta về nhà, và cũng không nhận được tin tức gì nữa. Vài ngày sau họ nhận nhận một cú điện thoại của cảnh sát gọi về, báo tin con trai họ đã rơi từ trên lầu của một bệnh viện và đã chết. Cảnh sát cho biết là một vụ tự tử. Trong lúc đau buồn khôn tả, cha mẹ anh vội đến để nhận xác anh.

Đúng là thi thể của anh; và họ đã bàng hoàng khám phá nhận ra rằng: “Con trai họ chỉ còn có một chân và một tay.!”

Một phút hồi tâm: Cái chết đáng thương của anh lính trẻ thật đáng trách, vì thiếu nói thành thật với cha mẹ. Anh cần hiểu rằng đó chỉ là thái độ của cha mẹ anh đối với một người tàn tật xa lạ.

Nhưng dẫu sao, người lính này vẫn có quyền thăm dò thái độ của cha mẹ mình đối với một người tàn tật. Một điều đáng tiếc là anh lính đã không cho cha mẹ biết sự tàn tật của mình, nếu biết, thì chắc cha mẹ anh đã đối xử tình cha con môt cách vô cùng yêu mến, rồi đưa xe đến nhà thương đón anh về nhà để săn sóc con mình ngay. Thật xót thương khi người con và cha mẹ không thành thực chia sẻ những thực tại của nhau, nên họ đã mất đứa con yêu dấu đang bị dằn vặt vì mặc cảm tật nguyền của mình.

Anh lính này dù có bị ruồng bỏ hoặc đối xửa thậm tệ, hãy nhớ rằng Thiên Chúa vẫn yêu bạn hơn bao giờ hết: “Dầu cha mẹ có bỏ con đi nữa, thì hãy còn có Chúa đón nhận con.” (Thánh vịnh 27, 10)

Phó tế: GB. Maria Nguyễn Định 20-6-2010

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.