CÙNG ĐÍCH.

Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích. Nhìn những cánh đồng lúa vàng ươm đang bị tràn ngập úng nước và thối rã. Thật xót xa! Thế là công toi. Chúng ta mất đi bao nhiêu niềm hy vọng, biết bao công sức, bao nỗi vất vả và với bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Niềm hy vọng thu hoặch mùa màng trôi theo dòng nước lũ. Chúng ta biết mỗi khi mùa đến, người nông dân không kể nắng mưa, trông ngày mong đêm, lo từng thửa đất cầy bừa vỡ lở, dẫn thủy nhập đồng, phân tro vun xới và chăm sóc từng cụm lúa và nhổ từng cây cỏ. Người nông dân vui từng ngày khi nhìn đồng lúa xanh tươi mơn mởn. Cây lúa phát triển thêm ngành thêm ngọn. Niềm vui trào dâng mỗi sáng khi thức dậy ngắm nhìn dàn lúa trổ bông, kết hạt. Một mùa mưa bão dìm ngập tất cả, thế là công dã tràng.

Trong mọi chương trình, dự án, công việc, chúng ta đều có mong ước thành qủa. Quan sát các nhà lao động trong mọi ngành nghề, nhất là về nghề nông và chăn nuôi. Người nông dân cặm cụi mưa nắng dãi dầu, tần tảo ngày đêm chăm sóc từng thửa ruộng, từng sào lúa, từng vườn rau, từng ao cá, từng đàn gà và từng bầy vịt… Trong tất cả mọi sinh hoạt và lao công của con người đều mong đạt tới cùng đích. Khi trồng cây hoa, chúng ta muốn cây trổ bông. Trồng cây ăn trái, cây phải sinh hoa kết qủa. Nếu cây sống chỉ choáng đất không hoa, không quả, cây sẽ bị chặt. Đức Giêsu kể dụ ngôn này: “Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình. Bác ta ra cây tìm trái mà không thấy, nên bảo người làm vườn: “Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất? (Lc. 13,6-7).

Để đạt được cùng đích, cuộc sống của chúng ta phải trải qua từng giai đoạn. Mỗi giai đoạn lại được kết nối bằng một thời kỳ. Ngày qua tháng lại, chúng ta có biết bao công trình và ước mong cần được hoàn thành. Chúng ta có niềm vui khi đạt được những ước mơ nho nhỏ mỗi ngày, người ta nói là có nụ, mừng nụ và có hoa, mừng hoa. Chúng ta có những chương trình, dự án ngắn hạn hay dài hạn, cần được hoàn thành. Chúng ta cũng có những công việc hàng ngày cần thời gian để hoàn tất. Cuộc sống là một cuộc lữ hành bước tới, luôn luôn còn có những dang dở. Sự dở dang cuốn hút con người tìm kiếm thỏa mãn không ngừng. Đời đáng sống, muốn sống và cần sống vì sự dở dang này. Sự dở dang dẫn bước con người đi về hoàn thiện. Vậy cùng đích cuộc đời của chúng ta là gì và đi về đâu?

Tuy nhiên cuộc đời con người của chúng ta đâu có đơn giản. Hạnh phúc trong tầm tay nhưng cứ vuột mất. Niềm vui chưa tròn, khổ đau lại tới. Tham, sân, si vẫn kéo lôi và dìm ngập cuộc sống của chúng ta. Phúc thiện như ánh sáng chói lòa rồi lại lịm tắt. Ánh sáng mặt trời mới xuất hiện đó, mà đã chìm ẩn sau chân núi từ lúc nào. Phúc họa trao đổi, đổi trao. Niềm vui nỗi buồn kết dệt như nhịp mạnh nhịp yếu làm cuộc đời thêm thú vị. Chúng ta biết rằng cuộc sống tốt đạo hôm nay, sẽ mang lại nhiều hoa trái cho ngày sau. Mỗi việc làm tốt, đều có hậu qủa tốt. Mỗi cử chỉ đẹp, đều có ân tình đáp đền. Mỗi việc bác ái sẽ là một nguồn vui thật trong tâm. Mỗi người chúng ta có biết bao nhiêu cơ hội để sống hạnh phúc và sống bình an.

Biết rằng ai cũng có lý tưởng để sống. Lý tưởng nào cũng cao đẹp. Ai cũng có những ước mong. Ước mong nào cũng vô lường. Lý tưởng và ước mơ chung, cũng như riêng đều mong sự thành đạt. Có nhiều người đã đạt được lý tưởng của riêng mình. Đạt được lý tưởng chưa hẳn là đã có hạnh phúc thật. Hạnh phúc thật chỉ có khi chúng ta đã chấm dứt cuộc đua và đi đến cùng đường để lãnh triều thiên. Thánh Phaolô nói với Timôthê: Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin. Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính (2Tm. 4, 7-8). Có nhiều người đã đi đến cùng đường mà cũng chưa biết là mình sẽ đi về đâu. Địa chỉ đi tới sau cùng rất là quan trọng. Một khi đã đi là không trở về nữa. Mỗi người hãy tự vấn xem, chúng ta đã biết địa chỉ sau cùng của mình đi chưa?

Chúng ta phải đi từng bước, sống từng giây phút và lao động từng giờ. Hạnh phúc và niềm vui ở ngay giây phút hiện tại. Sống vui, sống tốt và sống thánh từng giây phút trong cuộc sống, đời chúng ta sẽ vui, sẽ tốt. Chúng ta không phải chờ cho tới cùng đích rồi mới hưởng nguồn hoan lạc. Giây phút hoan lạc hôm nay cũng chính là hạnh phúc ngày mai. Nếu đời sống của chúng ta không có hướng đi và không có địa chỉ để đi tới, chúng ta sẽ đi lang thang mãi mà không biết đi về đâu. Thật thế sống trên đời tạm này, ai trong chúng ta cũng có địa chỉ để tới, có nhà để về và có gia đình để xum họp. Nếu chúng ta không còn có nơi về trú ngụ, chúng ta sẽ là vô gia cư. Địa chỉ của đời tạm này dẫn chúng ta về nhà. Còn địa chỉ viên mãn thì quan trọng hơn nhiều, đây chính là cùng đích cuộc đời của chúng ta.

Tôi sẽ đi về đâu? Mỗi ngày sống, chúng ta có nơi để đi về. Nơi đó là nhà. Nơi đó có tiếng khóc tiếng cười của trẻ thơ. Nơi đó chúng ta có thể chia sẻ nỗi vui, nỗi buồn với mọi thành viên trong gia đình. Nơi đó chính là tổ ấm và là vườn ươm hạnh phúc đời thường. Ngày qua, tháng lại, năm hết, con người sẽ bước dần đến địa chỉ sau cùng. Chúng ta hãy chuẩn bị hành trang, chuẩn bị đèn dầu và tỉnh thức để đón Chúa Kitô, Đấng là nguồn ban sự sống và Ngài chính là sự sống và sự sống lại. Hạnh phúc nơi đó, chính là đia chỉ chúng ta hằng mong ước.

Cuối năm Phụng Vụ 2010, Giáo Hội cho chúng ta mừng Đại Lễ Chúa Kitô Vua và Các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Tổ tiên cha ông của chúng ta đã chạy đua đến cùng đường và giữ vững đức tin. Các Ngài đã lãnh phần thưởng là triều thiên sự sống. Chúng ta hãy bước theo chân các Đấng Anh Hùng Tử Đạo Việt Nam. Địa chỉ vĩnh hằng chúng ta đã có. Chúng ta đã rõ cùng đích cuộc đời. Chúng ta hãy cùng các Thánh Tử ĐạoViệt Nam tôn nhận Chúa Kitô là Vua Vũ Trụ, Vua Các Vua và là Vua Tình Yêu. Amen.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.