Dân Chúa Cười – số tháng 4, 2018

TỦI THÂN CHO EM

Tờ 100, tờ 50 và tờ 1 đô la tình cờ hội ngộ trong bóp của bà trùm ở xứ đạo Việt Nam.

Tờ 100 đô lên tiếng trước.

  • Các cậu biết không? Tớ đã đi gần khắp thế gian rồi nhé. Sang cả Úc Châu, Âu Châu, Phi Châu, Á Châu rồi nhá.

Tờ 50 đô phụ họa.

  • Em cũng được đến nhiều nơi lắm rồi anh ạ. Sài Gòn, Las Vegas, Reno, Pháp quốc, Hàn Quốc và nhất là các cửa tiệm thời trang ở Hoa Kỳ là em đi hết cả rồi.

Thế gian thật nhiều chỗ ngoạn mục.

Tờ 1 đô la bổng oà lên khóc nức nở.

  • Tủi thân cho em quá, tuần nào em cũng chỉ được đi tới nhà thờ thôi ạ.

ÔNG TỔ CỦA VỊ CHỦ TỊCH

Có một vị chủ tịch của một xã nọ thuộc miền quê ở Việt Nam, trong một buổi họp chính trị tư tưởng với đồng bào của xã, vị chủ tịch lớn tiếng hỏi rằng: “Đồng bào có biết con người từ đâu ra không?”

Sau một hồi im lặng, có một cụ già công giáo giơ tay lên trả lời: “Dạ thưa chủ tịch, ai mà không biết là con người do Thiên Chúa tạo ra, ạ.”

Vị chủ tịch tỏ vẻ bực tức, anh ta đập tay lên bàn thật mạnh :”Từ nay cụ phải nói là con người do khỉ mà ra rõ chưa?”

Cụ già mỉm cười tỏ vẻ tha thứ cho sự hỗn xược và cụ hỏi lại vị chủ tịch:”Con người do khỉ mà ra, vậy có bao giờ chủ tịch kêu con khỉ bằng ông nội, ông cố, hay là ông sơ chưa, ạ?”

MÈO

Ngày xưa, các vị cố Tây người Pháp qua Việt Nam của chúng ta để truyền đạo, vì vậy tiếng Việt của các Ngài không được thông thạo như chúng ta, nên nhiều khi gây ra những chuyện hiểu lầm , chuyện buồn cũng có và chuyện vui cười ra nước mắt cũng có.

Đặc biệt là câu chuyện mà tôi thường được nghe kể là:

Có một anh chàng thanh niên khi vào xưng tội với vị cố Tây, anh ta xưng rằng: “ Thưa cha, con đã có một vợ và hai đứa con thơ dại, con rất thương vợ và thương các con của con , nhưng mà con có một cái tội lớn lắm cha ạ !”

Ông cố Tây:” Chúa nhân từ, con cứ việc xưng tội.” Chàng thanh niên:”Dạ thưa cha, con đã có vợ mà còn có Mèo nữa ạ !”

Ông cố Tây:”Có mèo đâu có sao con, cha cũng có mèo mà !”

CÁI BAO

Chuyện kể rằng, có một vị linh mục già ở giáo xứ nọ chết đã lâu nhưng chưa được vào cửa thiên đàng vì ông thánh Phêrô bắt đứng đợi ở cửa chờ đến lượt. Một ngày kia thì bà sơ giúp việc ngày trước của vị linh mục cũng chết và khi đến cửa thiên đàng , bà sơ gặp lại vị linh mục và hỏi :” Ủa, cha chết lâu rồi sao còn đứng ở đây? “

Vị linh mục trả lời :” Ông thánh Phêrô bảo phải đợi”.

Bà sơ liền dẫn vị linh mục ra ngoài đưa cho “cái bao” và nói với vị linh mục :” Sao cha dở quá, gặp những chuyện rắc rối là phải gặp các sơ. Thôi bây giờ cha cứ cầm cái bao này đi vào và nếu ông thánh Phêrô có chận lại thì cha cứ việc biếu tặng cái bao này cho ông thánh Phêrô.”

Nghe theo lời của sơ, vị linh mục già đi vô thì ông thánh Phêrô chận lại hỏi, vị linh mục già liền mở cái bao đưa cho ông thánh Phêrô, ngay lập tức ông thánh Phêrô niềm nở cầm tay vị linh mục kéo vô trong cửa thiên đàng và nói: “ Cha vào nhanh đi, đứng ở đây hoài thì thật là phiền cho con.”

Khi vào bên trong cửa thiên đàng, vị linh mục già mới hỏi bà sơ: “ Cái gì ở trong bao mà linh thiêng vậy?” Bà sơ cười cười và nói nhỏ vào tai vị linh mục già khả kính: “Dạ …dạ, con gà cồ.”

ĐIỀU RĂN THỨ 2

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đều biết là ở Việt Nam của mình cúp điện là chuyện xảy ra hàng ngày như cơm bữa phải không qúy vị? Vào một buổi tối cúp điện trời tối đen như mực, trong nhà thờ chỉ có một vài cây đèn dầu, có một cô bé đi dâng thánh lễ, vì không thấy rõ lối đi nên vấp phải chân ghế trong nhà thờ té ngã và cô bé la lên :” Mô Phật “

Ngay lúc đó, có một cụ già đến đỡ cô bé đứng lên và hỏi :”Sao con lại kêu Mô Phật trong nhà thờ.”

Cô bé cám ơn cụ già và tỉnh bơ trả lời một cách vô tội vạ :”Dạ dạ… nếu con kêu lạy Chúa tôi thì con lỗi phạm đến điều răn thứ hai là kêu tên Đức Chúa Trời vô cớ ạ….!”