Dân Chúa Cười – tháng 11, 2015

AND ALSO WITH YOU
Đức Giám Mục địa phương thường có thói quen chào anh chị em giáo dân bằng câu “Peace be with you” (Bình an ở cùng anh chị em) trước khi bắt đầu giảng.
Ngày kia, ngài đến dâng lễ cho cộng đoàn Công Giáo Việt Nam. Khi đến phần thuyết giảng, ngài tiến đến bục giảng và sửa cái microphone cho cao hơn để vừa với thân hình cao lớn của ngài.
Dùng hết sức nắn cái microphone lên cao mà nó cứ nằm ì không chịu nhúc nhích, Đức Cha nói: “Something wrong with the microphone”.
Cộng đoàn, theo thói quen, đồng thanh đáp lại: “And also with you”. Đức Cha: ?? !!!

CÓ MẤY ĐỨC CHÚA TRỜI
Một thanh niên vào nhà xứ xin cha làm phép hôn phối và xin chước khảo kinh vì anh vốn là giáo lý viên nhiều năm.
Cha xứ đắn đo:
• Anh trả lời cho tôi vài câu hỏi đã. Này nhé, có mấy Đức Chúa Trời?
• Giờ này mà cha còn hỏi, có một Đức Chúa Trời chứ mấy.
• Một Đức Chúa Trời làm sao coi nổi cả mấy tỉ người?
• Xin lỗi cha con quên, vậy có hai Đức Chúa Trời.
• Hai Đức Chúa Trời mà coi nổi cả năm châu bốn biển bao la bát ngát à?

• Ờ nhỉ, vậy có ba hay bốn Đức Chúa Trời gì đó, xin cha thông cảm, con bận rộn cả ngày nên quên.
• Tóm lại, anh cho tôi biết có mấy Đức Chúa Trời nào?
• Cha cứ làm lễ hôn phối cho con đi, rồi cha muốn có mấy Đức Chúa Trời cũng được mà.

CÒN ĐANG MỔ
Nghe tiếng cười khúc khích của ai đó ở cổng thiên đàng, Thánh Phêrô liền ra ngoài hỏi lớn:
– Ai cười thế ?
– Dạ con.
– Ngươi cười cái gì vậy ?
– Con cười các bác sĩ ở phòng mổ.
Con lên đây đã cả hơn tiếng đồng hồ mà ở dưới đó họ vẫn còn đang loay hoay mổ cho con.

NGUỒN GỐC GIÒNG HỌ HAI BÊN
Một em bé gái hỏi mẹ của mình:
– Mẹ ơi, loài người xuất phát từ đâu vậy mẹ ?
Người mẹ trả lời:
– Chúa tạo dựng nên ông A-dong và bà E-và; Chúa cho hai ông bà sanh con đẻ cái, và như vậy mà loài người xuất hiện trên trái đất này.
Vài ngày sau em bé lại hỏi người cha của mình y như vậy. Người cha trả lời:
– Lâu thật là lâu về trước có nhiều con khỉ và có mộ số loài khỉ từ từ biến hóa trở thành con người. Loài người chúng ta phát xuất từ loài khỉ đấy.
Đứa bé thấy khó hiểu và lại đến hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, tại sao mẹ nói với con là loài người do Chúa dựng nên, mà Bố lại nói loài người xuất phát từ những con khỉ mà ra ?
Người mẹ nhìn bé mỉm cười nói:
– Con ơi, điều đó cũng dễ hiểu thôi. Mẹ nói cho con biết về phía dòng họ tổ tiên của bên mẹ, còn Bố nói về phía dòng họ tổ tiên của bên Bố đó con ạ!

ĂN TRỘM NHÀ NGHỀ
Có 2 tên kia chuyên môn về nghề ăn trộm gà, rủ nhau đi xưng tội.
Tên thứ nhất vào tòa:
– “Thưa cha, con có lỡ ăn trộm gà của nhà người ta, và vì nhà con rất nghèo, cho nên con đã ăn hết mấy con gà đó rồi, mà bây giờ con cũng chẳng có gì để đền lại cho người ta , xin cha ban phép giải tội cho con.” Cha ngồi tòa nghe mủi lòng:
– “Vậy con đã ăn trộm gà nhà ai? Cho cha biết để cha đền lại giùm cho con. Có phải nhà bà Tư đầu ngõ không?”
– “Dạ thưa cha, không phải ạ!”
Cha lại hỏi: “Hay là nhà bác Tám ở cuối thôn ?”
– “Dạ thưa cha cũng không phải ạ !”
Cha vẫn kiên nhẫn hỏi tiếp:

– “Nếu vậy thì chắc phải là gà nhà ông Bảy bên bờ sông !?”
– “Dạ thưa cha, cũng không phải nốt.. Nhưng mà con không thể nói ra được.”
Thấy kẹt lối cho hối nhân, cha liền ban phép tha tội cho anh ta , khuyên anh ta đừng làm vậy nữa, và ra việc đền tội là đọc 5 kinh Lạy Cha, 5 kinh Kính Mừng, 5 kinh Sáng danh.
Vừa ra khỏi tòa giải tội, tên thứ hai chờ sẵn ở cuối nhà thờ bèn hỏi tên thứ nhất:
– “Cha bắt mày phải đền tội như thế nào vậy ?”
Tên thứ nhất trả lời lẹ:
– “Rất đơn giản, chỉ có 5 kinh Lạy Cha, 5 Kính Mừng, 5 Kinh Sáng danh, nhưng mà cũng may, nhờ Cha nói, mà tao được biết thêm 3 nhà có gà nữa mày ạ.

YÊU THƯƠNG KẺ THÙ MÌNH
Tại một xứ truyền giáo kia, vị Linh mục đã giảng một bài chí lý về đức bác ái với nội dung “Hãy yêu thương cả kẻ thù của anh em, đó là lời Chúa chúng ta”. Chúa Nhật sau đó, nhận thấy trong xứ đạo có một tệ nạn hơn nữa. Đó là tật uống rượu và mê ăn. Ngài xét thấy cần gay gắt chống lại tệ nạn này và Ngài tuyên bố rõ:
– Rượu chính là kẻ thù lớn nhất của anh em. Anh em hãy xa tránh nó như một thứ bệnh dịch hạch vậy.
Sau bài giảng này một người trong đám cử tọa tiến lên gần Cha và nói với Ngài:
– Thưa Cha, Cha vừa dạy chúng con rượu là kẻ thù lớn nhất, nhưng tuần trước Cha cũng dạy chúng con rõ ràng là phải yêu thương kẻ thù mình, vậy hẳn chúng con được phép yêu rượu chứ !
Nhà truyền giáo sung sướng vì biết rằng, những lời mình giảng đã được mọi người chú ý nghe. Ngài mỉm cười khoan khoái và trả lời người vừa thắc mắc:
– Phải con ạ, con đã quả quyết rằng chúng ta đã phải yêu cả kẻ thù của mình, nhưng Cha đâu có dạy là phải ăn tươi nuốt sống kẻ thù, phải không con ?

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.