Lá Thư Dân Chúa – tháng 11 – 2015

Truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam là tình yêu thương liên kết trong gia đình làng xã, xứ đạo… Khi còn sống, cha ông chúng ta thường nhắc nhở “Lá lành đùm lá rách”, “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, Người trong một nước phải thương nhau cùng”; cũng như dậy con cháu phải nhớ “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Vì thế nên đã dành cả tháng 7 (Âm lịch) làm tháng Báo Hiếu.

Với Ki-tô Giáo thì tình liên đới yêu thương yêu gắn bó kẻ chết người sống lại với nhau được thể hiện cụ thể nhất trong tính hiệp thông. Phạm trù hiệp thông không dừng lại ở Giáo Hội Lữ hành, mà còn xuyên suốt qua Giáo Hội Thanh luyện và Giáo Hội Khải hoàn nữa, để tất cả quy tụ trong Mầu nhiệm hiệp thông Thiên Chúa Ba Ngôi (“ân sủng của Đức Giê-su Ki-tô, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hịêp của Chúa Thánh Thần” – 2Cr 13, 13). Vì thế, nên Giáo Hội đã dành cả tháng 11 hàng năm để “Kính cẩn đón nhận niềm tin cao trọng của tiền nhân chúng ta trong việc hiệp thông sống động với các anh em được hiển vinh trên trời hay còn phải tinh luyện sau khi chết” (GH, 51). Đây là dịp “báo hiếu” để tưởng nhớ và cầu nguyện cho người quá cố còn đang trong thời gian thanh luyện, ngõ hầu được Thiên Chúa đoái thương, ân ban phần thưởng Nước Trời.

Tháng 11 thường được gọi vắn tắt là Tháng các linh hồn.

Trong lá thư này xin chia sẻ vài tâm tư về sự hiệp thông dành cho những người quá cố trong suốt tháng 11 hàng năm: Từ xưng tội rước lễ, hiệp dâng thánh lễ, đến cầu nguyện như viếng thánh đường, viếng nghĩa trang, hy sinh hãm mình bố thí… đều nhằm vào việc cầu nguyện cho các linh hồn. Đó thật sự là một “ý tưởng lành thánh” rất đáng trân trọng (“Nhận biết sự hiệp thông này trong lòng toàn Nhiệm Thể Chúa Giê-su Ki-tô, ngay từ buổi đầu của Ki-tô Giáo, Hội Thánh lữ hành hết lòng kính mến, tưởng nhớ những người đã chết và dâng lời cầu cho họ “vì cầu nguyện cho người chết để họ được giải thoát khỏi tội lỗi là một ý tưởng lành thánh” (2Mcb 12, 46; GH, 50). Khi cầu nguyện cho họ, chúng ta không chỉ giúp họ, mà còn làm cho lời họ chuyển cầu cho chúng ta hiệu quả hơn.” – Giáo lý HTCG, điều 958)

Khi cử hành những hành vi bác ái đó, chúng ta thường nghĩ các linh hồn đang phải chịu thanh luyện bằng đau khổ. Ý nghĩ đó không sai, vì các ngài “sẽ được cứu như thể băng qua lửa” (1Cr 3, 15) để trở nên trọn hảo trước mặt Đấng Chí Tôn.

Vâng, kể từ khi Nguyên Tổ loài người phạm tội; có thể nói tội lỗi đã trở thành căn nguyên, là nguyên nhân chính làm cho con người phải đau khổ. Thế nên mới có câu “Đời là bể khổ”. Và để thanh tẩy cho sạch mọi tội lỗi, giũ sạch mọi vết nhơ gây nên đau khổ, con người cần phải được thanh luyện. Nơi thanh luyện đó Giáo Hội định tín là “Luyện ngục” như sách Giáo lý Hội Thánh Công Giáo viết khoản 1030 viết: “Những người chết trong ân nghĩa Chúa, nhưng chưa được thanh luyện hoàn toàn, mặc dù chắc chắn được cứu độ đời đời, còn phải chịu thanh luyện sau khi chết, để đat được sư thánh thiện cần thiết để vào hưởng phúc Thiên đàng”.

Vì tình yêu, Thiên Chúa đã dựng nên vũ trụ và muôn loài, trong đó Người đã dựng nên con người để “thống trị mặt đất” (St 1, 28). Chắc chắn Thiên Chúa không bao giờ muốn con người phải đau khổ, “không muốn cho ai bị diệt vong” (2Pr 3, 9). Việc Người sai Con Một xuống chịu đau khổ và chịu chết trên thập giá để cứu nhân loại chứng tỏ điều ấy (“Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại.” – Mc 8, 31).

Quả thật Đức Giê-su “đã yêu mến chúng ta và lấy máu mình rửa sạch tội lỗi chúng ta” (Kh 1, 5). Tuy nhiên, con người vẫn ngụp lặn trong tội lỗi mà không tự biết, nên muốn rửa sạch tội lỗi rất cần phải có một cuộc thanh tẩy, khổ luyện.

Trong khi tưởng nhớ tới tiền nhân, chúng ta dâng lễ cầu kinh và thắp lên những nọn nến hay những nén hương dâng kính các ngài.

Nói về hương nhang, nó đã đi vào đời sống văn hóa, tín ngưỡng của người Việt Nam như một nét đẹp truyền thống, gần gũi và thiêng liêng. Mùi hương thơm ngát quyện bay lên thay cho tấm lòng thơm thảo của những tạo vật dâng lên Thiên Chúa, các thánh và nén hương mà con cháu dâng lên tưởng nhớ công ơn tổ tiên.

Nén hương thành kính cũng như là một lời thề ước nguyện sống trọn tình với Chúa và tổ tiên. Nén hương được đốt lên như là một hương vị chung mà ở đó mọi người đều có thể chung chia. Không còn là nén hương cho người đã khuất nhưng đã trở thành nén hương cho những người đang sống, đang vui mừng, đang hy vọng, đang cùng nhau đắp xây Giáo Hội và gia đình ngày càng thăng tiến…

Trong tháng 11 này khi thắp lên những nén hương chúng ta cũng nhớ tới các Thánh tử đạo Việt Nam, các ngài đã anh dũng lấy chính máu đào của mình để tưới gội mảnh đất tin yêu cho Việt Nam… Xin các ngài cũng phù trì cho Giáo hội và cho mỗi người chúng ta biết sống đức tin hào hùng như các ngài. Đó là lời nguyện ước mà thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II khi phong thánh cho 117 vị tử đạo Việt nam tại quảng trường thánh Phêrô ngày 19/8/1988 đã kêu gọi con dân Việt Nam “hãy sống đức tin hào hùng của các anh hùng tử đạo Việt Nam của các con”… Lời gọi mời đó vẫn vang vọng trong tâm khảm của chúng tôi từ buổi phong thánh trọng đại năm xưa ấy mà chúng tôi hân hạnh được tham dự.

Lm Anthony Nguyễn Hữu Quảng sdb Chủ Nhiệm

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.