Lá Thư Dân Chúa – số tháng 8, 2018

Niềm Hy Vọng Trong Nỗi Cùng Cực

Lm Anthony Nguyễn Hữu Quảng sdb Chủ nhiệm

Trong những ngày tháng này chúng ta, những người Việt dù tha hương hay tại quê nhà cùng chung những thao thức trước nguy cơ mất nước, mất chủ quyền trước ngoại xâm phương Bắc đang lăm le thôn tính nước ta và trước những bội phản và âm mưu bán biển đảo và sang nhượng đất đai quê hương dân tộc của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Người dân trong nước đã và đang vượt lên trên nỗi hãi sợ làm lên những làn sóng biểu tình ôn hòa, biến thành những cuộn sóng yêu quê hương, giữ nước không chùn bước trước võ lực của công an, quân đội hay những tay côn đồ mà nhà nước âm mưu thuê mướn để đàn áp bắt bớ những người trẻ sinh viên học sinh hay người dân vô tội muốn gióng lên tiếng nói yêu giống nòi, gìn giữ quê hương… Những nỗ lực cố gắng của họ đang được hỗ trợ bởi mấy triệu người Việt hải ngoại. Khắp nơi trên thế giới, nơi nào có người Việt sinh sống đều có những cuộc biểu tình, thắp nến hiệp thông và phản đối nhà cầm quyền Cộng sản và hà hơi tiếp xúc cho đồng bào tại quê nhà trong công cuộc đấu tranh hiện nay… Ước mong những nhiệt tâm này sẽ tạo thành sức mạnh cho một cuộc cách mạng đem lại sức sống cho quê hương được thấy một mùa Xuân mới của tự do nhân quyền trên quê hương đã nhiều năm ngụp nặn trong nỗi cùng cực tuyệt vọng.

Trong bầu khí ảm đạm của lịch sử đen tối của quê hương dân tộc hiện nay, thiết nghĩ chúng ta tìm về nguồn hy vọng mà Tôi tớ Chúa, Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã kín múc để sống còn trong lao tù Cộng sản và để lại cho chúng ta như một gia sản của Niềm Hy Vọng thắp sáng cho quê hương dân tộc Việt nam.

Trong cuốn Đường Hy Vọng chúng ta tìm thấy rất nhiều câu nói về niềm hy vọng mà ĐHY đã sống và đã viết ra từ tù ngục Cộng sản trong suốt 13 năm gian khổ, biệt giam tù tội vì muốn loan truyền Tin mừng Chúa cho đồng bào, nhóm lên niềm tin yêu hy vọng cho dân nước. Chúng ta hãy đọc và suy niệm những câu nói và viết về Niềm Hy Vọng của ĐHY như sau:

  • 949. “Chúc tụng Thiên Chúa và là Cha của Chúa chúng ta, Đức Giêsu Kitô, Đấng đã thể theo lòng hải hà mà tái sinh chúng ta cho hy vọng hằng sống, nhờ sự Phục Sinh từ cõi chết của Đức Giêsu Kitô.” (1P 1:3).
  • 950. Người Công Giáo là ánh sáng giữa đen tối, là muối sống giữa thối nát, và là hy vọng giữa một nhân loại thất vọng.
  • 951. Thánh Phaolô hằng khuyên nhủ giáo dân đừng sống như những người không có hy vọng.
  • 952. Kitô hữu là “những người đợi chờ, những người hy vọng Chúa quang lâm.” (Thánh Phaolô).
  • 953. Nhiều người Công Giáo khoán việc cứu rỗi trần gian cho Chúa. Họ không ý thức rằng Chúa giao việc cứu rỗi trần gian cho họ cộng tác.
  • 954. Yêu Chúa là yêu trần gian. Mẹ say Chúa là mẹ say trần gian. Hy vọng ở Chúa là hy vọng trần gian được cứu rỗi.
  • 955. Con phải loan Tin Mừng trên thế giới, không phải chỉ tiêu cực giữ giới răn, nhưng loan báo một sứ điệp lạ lùng: Chúa thương yêu ta, Chúa yêu thương trần gian và cứu trần gian.
  • 956. Trên thánh giá, Chúa nghèo lắm! Con chỉ xin Chúa Giêsu chịu đóng đinh một điều: yêu thương, đau khổ và luôn luôn hy vọng.
  • 957. Nếu suy gẫm những trang này, mà con không làm cho Phúc Âm tràn ngập cả đời con, nếu con còn cầu nguyện: “Nước Cha dừng lại”, thì con không phải là hy vọng của trần gian.
  • 958. Trong vài chục năm, nhân loại đã tiến bộ kỹ thuật và khoa học hơn nhiều thế kỷ. Nhân loại đầy đủ sức mạnh khủng khiếp, có thể tự sát với vũ khí hạch tâm được. Nhân loại đầy đủ phương tiện khổng lồ, hầu như no nê không thiếu gì nữa. Nhân loại cảm thấy làm được mọi sự, nhưng không biết tại sao mình sống, mình đi về đâu, tương lai thế nào? Nhân loại đang trải qua một cơn khủng hoảng hy vọng.
  • Thiên Chúa không lui bước trước tiến bộ của con người. Ngược lại càng đầy sức mạnh, con người càng cảm thấy cần hy vọng để tiến, cần tình yêu để sống. Nếu không có như thế, sống để làm gì? Có đáng sống không? Không lẽ hư vô và thù ghét là gia nghiệp của con người tiến bộ?
  • Con người nghĩ rằng khoa học càng tiến bộ, Thiên Chúa càng thoái lui. Trong lòng nhiều người “Chúa chết rồi”, giờ đây lương tâm họ được giải thoát, nhưng cái tự do ấy làm cho họ hoang mang, hoảng hốt. Họ thiếu hy vọng.
  • 961. Thời đại nào cũng có những người tự xưng là tiên tri, nhưng đường lối của họ không đem lại hy vọng cho nhân loại. Chỉ Chúa Giêsu tự xưng là “Đường”, chỉ Ngài đem lại hy vọng với kích thước của thế giới.”
  • 962. Con người hy vọng để sống, để tiếp tục sống. Con người sẽ quay về với ai có thể mang lại cho họ niềm hy vọng lớn lao nhất: Niềm hy vọng ấy, Chúa Giêsu đã quả quyết: “Ta đến cho thế gian sống và sung mãn.” Niềm hy vọng ấy, Chúa ban qua tay Mẹ Maria: “Nguồn hy vọng của chúng con.”
  • Giáo dân là người mến yêu sứ mạng trần thế của mình, là người thực hiện đời trong đời tạm.
  • Là người tin rằng Chúa giao cho mình trần gian và anh em, để đưa họ đến cứu rỗi vĩnh cửu.
  • Là người xác tín rằng Chúa ban sự cứu rỗi, nhưng Chúa đòi việc hợp tác của con người. Biết hy vọng, bảo đảm hy vọng, mang lại hy vọng.
  • 964. Người hy vọng là người cầu nguyện. Đối tượng của lời cầu nguyện cũng là đối tượng của niềm hy vọng. Người hy vọng là cộng tác viên của Thiên Chúa. Ngài tìm họ để hoàn tất việc tạo dựng và cứu chuộc của Ngài.
  • 965. Chúng ta cầu xin Chúa, nhưng Chúa trông vào chúng ta. Ngài đã lập một cơ quan để ban sự cứu rỗi: Hội Thánh. Hội Thánh chịu trách nhiệm về công việc Chúa, và niềm hy vọng lớn lao nhất của toàn thể anh em.
  • 966. Có hạng “công giáo đợi chờ”, khoanh tay mong đợi niềm hy vọng đến. Có hạng “công giáo thụ động”, “trốn tránh, vô trách nhiệm”. Họ chỉ biết “nhìn lên” để kêu cứu, mà không biết “nhìn tới” để tiến, “nhìn quanh” để chia sẻ, gánh vác. Niềm hy vọng đang ở giữa họ, mà họ không hay!
  • Con không trông đợi một cuộc sống khác. Con “tin hằng sống vậy”, niềm hy vọng ấy đã đâm chồi nơi con, và sẽ tiếp tục tưới nó bất tận.
  • Con hoàn toàn sống trong hiện tại, Nhưng con cũng hoàn toàn sống trong đời đời.Con chăm lo cứu rỗi anh em, Nhưng con không quên rằng với Chúa và vì Chúa, Con hết sức tiến tới, Nhưng với tất cả ánh sáng từ trời cao. Con dấn thân giữa trần thế, Nhưng với tình yêu thần linh. Tất cả điều ấy có ý nghĩa gì, Nếu con không mang niềm hy vọng lớn lao nhất trong quả tim con?
  • Con hãy làm cho người công giáo tin tưởng ở ơn thiên triệu Kitô hữu, ơn thiên triệu gia đình, ơn thiên triệu vợ chồng, ơn thiên triệu nghề nghiệp.Họ sẽ hết chán nản, họ sẽ tràn đầy hy vọng vì họ ý thức rằng, Đấng đã gọi sẽ đưa họ đi đến cùng đích.
  • Làm một cuộc cách mạng: Đừng đem đời người công giáo xa lìa môi trường, để quây quần quanh các việc thiêng liêng. Đẩy người công giáo mang niềm hy vọng của mình xâm nhập môi trường.
  • Hãy cố gắng, dù yếu đuối ngã sa, con hãy xin Chúa thứ tha và tiếp tục tiến. Trên võ đài, trong vận động trường quốc tế, các lực sĩ cũng lắm lần ngã quị, bị nhiều cú đấm, bị thương tích, nhưng cứ vùng dậy, cứ hy vọng, họ đã đoạt giải vô địch quốc tế.
  • 972. Không thể quan niệm được một Kitô hữu không mê say đem hy vọng ngập tràn thế giới.
  • “Các bạn Thế Hệ Mới” (GEN)! Phải là “thanh niên của hy vọng”, vì với hy vọng, các bạn sẽ luôn luôn hạnh phúc và các bạn sẽ làm cho mọi người hạnh phúc. (Chiara Lubich).
  • 974. Con hỏi chừng nào xin “từ chức tông đồ”, nghỉ việc tông đồ được. Công việc tông đồ có thể thay đổi tùy khả năng, tuổi tác, nhưng sứ mạng tông đồ con đã nhận lãnh do Phép Thánh Tẩy và Thêm Sức, chỉ có hơi thở cuối cùng mới thôi làm tông đồ ở trần gian, như Chúa Giêsu khi nói “Hoàn Tất” trên thánh giá.
  • Gia đình công giáo là tương lai, là hy vọng của Hội Thánh. Động viên toàn lực gia đình công giáo theo tiếng gọi của Hội Thánh, sẽ lôi cuốn và tung họ loan Tin Mừng vào thế giới! Khô đạo hôm nay, ngày càng sinh sản đông đảo.
  • Con hãy hy vọng luôn luôn, đừng chán nản vì những sự khó khăn nội bộ, ngay trong việc tông đồ. Như thánh Phaolô: “Kẻ thì rao giảng Đức Kitô vì lòng mến, bởi biết rằng tôi đã được chỉ định lo bênh đỡ Tin Mừng. Kẻ lại giảng truyền Đức Kitô vì ganh tị, ý định không tinh tuyền, tưởng làm vậy sẽ gây thêm khổ cực cho cảnh lao tù của tôi. Cần chi! Dù sao đi nữa, bởi lấy lệ hay vì tình thật, miễn là Đức Kitô được rao truyền thì tôi vui mừng và tôi cứ vui mừng luôn!” (Ph. 1:16).
  • Con đừng thất vọng vì ít phương tiện, một vị Hồng Y Giáo Chủ đã nói: “Chúng ta dùng phương tiện của các thánh Tông Đồ: các ngài giảng dạy và viết thư, với chừng ấy các ngài đã chinh phục thế gian. Các ngài đâu có máy móc.” Cha chỉ sợ con quá kỹ thuật mà hồn không tông đồ.
  • 978. Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài. Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống. Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp. Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh. Đời hy vọng do mỗi phút hy vọng.

Trong tháng Tám này cũng là tháng chúng ta mừng lễ Mẹ Maria Lên Trời, Mẹ một thụ tạo tuyệt vời của Thiên Chúa, được Thiên Chúa giữ gìn không vướng nhơ tội lỗi đã bổng bay bay về trời cả xác hồn để khai mở cho chúng ta niềm hy vọng bất diệt mai sau chúng ta cũng được bay bổng về trời như Mẹ… Ước mong từ giờ tới ngay quang vinh đó chúng ta không ngừng vươn lên trong hy vọng, không ngừng sống và hít hở trời hy vọng và trong tình nghĩa dân tộc Việt, chúng ta mong ước cho quê hương đất nước chúng ta sớm thấy ngày tươi sáng của tự do nhân quyền, của một thể chế tự do nhân quyền… Cho Mẹ Việt Nam vơi đi những giọt lệ rơi và được thay thế bằng những nụ cười tươi xinh trìu mến giang rộng tay ôm ẵm mọi đứa con Bắc Trung Nam và toàn dân toàn quân một lòng gìn giữ quê cha đất tổ khỏi ngoại xâm… Ước mong và Hy vọng được như vậy. 

Lm Anthony Nguyễn Hữu Quảng sdb

Chủ nhiệm