LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI

Antôn Trần thế Phiệt DCCT

Có một điều chúng ta ít khi nghĩ tới, còn nếu để tâm nghĩ tới và tự hỏi, chúng ta sẽ rất ngạc nhiên : đó là một phụ nữ Do thái sống cách xa chúng ta quá lâu lại đã trở thành một người quá gần gũi và thiết thân với ta, đến dộ là người Mẹ thân thương nhất của ta. Tại sao Mẹ Maria đã trở thành người nhà và người Mẹ của ta như thế ? Đó là vì Hội thánh đã truyềnlại cho ta cái cảm nghiệm về sự hiện diện và vai trò của Mẹ đối với đoàn con của Mẹ, ngay từ khi cộng đoàn Hội thánh nhỏ bé được khai sinh.
Dĩ nhiên có rất nhiếu cách mô tả khuôn mặt và con người của Mẹ Maria, nhưng nội dung của chính ba bài đọc hôm nay cũng đủ vẽ nên một hình ảnh đáng yêu của Mẹ :

1. Theo bài Tin Mừng, Hội thánh luôn nhớ Mẹ là một điển hình trong Nhóm những Người Nghèo của Yavê, nghĩa là một người dễ bị xã hội đánh giá là con người tầm thường hèn kém – và thực sự Mẹ đơn sơ chìm khuất – nhưng lại là con người tin yêu phó thác trọn niềm, hơn mọi người Do thái khác.

2.  Trong đoạn thư của thánh Phaolô, Mẹ được giới thiệu là người sinh ra Đấng Cứu Thế, là người giúp Thiên Chúa thực hiện chương trình cứu thế và nhờ đó nhân loại chúng ta nhận được hồng phúc quý giá nhất, đó là làm con cái Thiên Chúa

3.  Và với bài Công vụ, Hội thánh hằng nhớ mãi và trân trọng sự hiện diện quý báu của Mẹ giữa cộng đoàn Hội thánh : để chia sẻ niềm hân hoan và đức tin vừa bừng lên nơi Nhóm nhỏ được gặp Đấng Phục sinh và chứng kiến lúc Ngài thăng thiên, để củng cố niềm hy vọng là Đức Yêsu sẽ sai gởi Thánh Thần đến.
Trong lòng Hội thánh, các kẻ tin từ thế hệ này đến thế hệ kia đã nhận và sống cái cảm nghiệm ấy về Mẹ và đã thực sự quý mến Me, gắn bó với Đức Maria như với người Mẹ thân thương của mình. Đặc biệt lòng quí mến ấy đã được thể hiện trong việc lần chuỗi : theo giòng thời gian, chuỗi Mân côi đã có một chỗ đứng lớn lao trong lòng đạo đức của người công giáo, đã được nhiếu vị giáo hoàng cổ võ, gần chúng ta nhất là Đức cố giáo hoàng Gioan-Phaolô 2, vị chân phước vừa mộ mến chuỗi Mân côi vừa giúp con cái mình đào sâu ý nghĩa của chuỗi Mân cối và thêm hiểu biết về Mẹ Maria.
Tiếc rằng trong bối cảnh của một thế giới bị tục hoá, có một số người công giáo chúng ta đã và đang sa sút trong lòng mộ mến, thậm chí nhiếu người còn lơ là trong việc lần chuỗi Mân côi kính Đức Mẹ .
Ai cũng biết rằng kẻ nào trung thành yêu mến Đức Mẹ , năng đến với Mẹ, chân thành cầu nguyện với Mẹ, chắc chắn sẽ nhận được biết bao ơn ích thiêng liêng, cụ thể là :
– Nhận được Chúa Thánh Thần và muôn ơn thiêng, vì Hội thánh và chúng ta, sở dĩ nhận được các ơn Chúa, phần lớn cũng là nhờ và qua Đức Mẹ.
– Rồi nhờ Mẹ, chúng ta sống được tình con thảo đối với Cha trên trời : chúng ta sẽ không chỉ là những con cái Thiên Chúa trong sổ sách hay trên lý thuyết, mà còn chứng tỏ tình con qua hànhd và cuộc sống
– Đồng thời, như Mẹ Maria, gương mẫu của ta, ta sẽ có được những tính tốt và những nhân đức làm vui lòng Thiên Chúa.
Theo lịch sử , chuỗi Mân côi đã được đặt ra vì thành phần những người công giáo ít học, để thay vì đọc 150 thánh vịnh là điều vượt khả năng họ, họ vẫn có một hình thức cầu nguyện và đào sâu đức tin thích hợp với mình
+ họ sẽ lặp đi lặp lại những lời kinh rất quen thuộc, kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng, kinh Sáng Danh, nhờ đó thấm nhuần lời và ý của lời kinh mình đọc
+ khi ở trước mặt Đức Mẹ, tay đếm từng hạt trên xâu chuỗi, miệng liên tục đọc kinh, họ sẽ có cơ hội hướng lòng lên Chúa và Đức Mẹ, sẽ dễ đi sâu vào tình mến đối với Chúa, đi sâu vào sự hiểu biết Chúa.
Trong lễ mừng kính Mẹ hôm nay, và tưởng nhớ cuộc chiến thắng Mẹ ban cho đạo quân yếu sức của Hội thánh nhờ chuỗi Mân côi, mỗi người chúng ta thầm hứa với Đức Mẹ là sẽ ít nhất dâng Mẹ mỗi ngày 3 kinh Kính mừng, dù bận rộn hay mệt mỏi đến đâu đi nữa, vì đó là lòng biết ơn tối thiểu, là bằng chứng nhỏ nhất về lòng ta mến Mẹ, là dấu chỉ dễ có nhất cho thấy ta còn sống đạo. Nếu được chúng ta hứa sẽ siêng năng lẫn chuỗi nhiếu hơn, sẽ vừa đọc ngoài miệng vừa suy niệm trong lòng, để đi sâu vào mầu nhiệm của Đạo, để nuôi dưỡng đức tin, hay nói một cách cụ thể hơn, để linh hồn ta như thường xuyên thở ra hít vào một làn khí nuôi sống nó – để con tim ta liên lỉ đập những nhịp đập của tình mến, tình mến đơn sơ nhưng chân chất của một người con dâng lên Mẹ hiền của mình.
Antôn Trần thế Phiệt DCCT

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.