LỜI NÓI LÀM ẤM MÙA ĐÔNG GIÁ LẠNH

William Barclay – Nguồn: Vietcatholic.net

Vào một ngày mùa đông, trên trời thì gió tuyết, dưới đất thì kết băng, nhà giảng đạo người Mỹ tên Philiphê Buluke mặc chiếc áo mỏng manh đứng trên góc phố, mua một tờ báo nơi em bé bán báo đang lạnh cóng run người. Trước khi đi, ông ta tươi cười vui vẻ nói với em bé: “Hôm nay trời lạnh thật”.

Trên mặt em bé ấy có màu sắc tươi vui, trả lời: “Dạ đúng, trước khi ông đến, thì trời rất lạnh ạ”.

Suy tư:

Tục ngữ Việt Nam có câu: “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”! muốn cho vừa lòng nhau thì phải “uốn lưỡi” bảy lần trước khi nói, xem ra cha ông tổ tiên chúng ta không những là những người rất rành rọt tâm lý trong giao tiếp, mà còn là những người có tâm hồn khoan dung, tế nhị.

Trong giao tiếp hằng ngày, không ai thích người đối thoại với mình lầm lầm lì lì cái mặt, mà chúng ta cũng chẳng ưa gì cái người làm mặt lì lì lầm lầm với chúng ta. Bởi vì một nụ cười tươi vui, một lời nói nhẹ nhàng sẽ làm nảy sinh thiện cảm không những nơi người đối thoại, mà ngay cả những người chung quanh cũng cảm thấy vui vẻ.

Có những lúc người ta cần một lời nói nhẹ nhàng hơn tiền bạc, cần một nụ cười chân thành hơn lời nói khách sáo, cần một ánh mắt quan tâm tế nhị hơn là cử chỉ vồn vã mà lòng thì rỗng tuếch, thoáng qua…

Thân thể lạnh cóng thì có thể dùng áo choàng lông cừu mặc vào để thân thể được ấm áp, chứ một tâm hồn đã “lạnh cóng” thì dù cho mặc một trăm cái áo choàng lông cừu quý giá cũng chẳng “ăn thua” gì, mà chỉ có một nụ cười chân thành và một lời nói quan tâm tế nhị mới làm cho tâm hồn “lạnh cóng” ấy ấm áp mà thôi!

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.