Năm học mới – Trang Học Sinh

Cứ mỗi năm vào cuối tháng một thì các em học sinh lại tựu trường để bắt đầu một niên học mới. Các em học sinh lại có bạn mới, thầy cô mới và nhiều khi cả trường học mới. Nhiều vấn đề mà các em phải đối diện, phải chấp nhận và phải hòa mình vào môi trường mới đó, để ganh đua cùng bạn bè trong niên học mới này.

Các bậc phụ huynh cũng bận tâm rất nhiều về những thay đổi của niên học mới của các em. Mọi người đều ước mong cho các em có được bạn tốt, ngoan, hiền. Mong cho các em gặp được thầy cô giỏi và tận tâm, giúp đỡ các em trong sự học hành, để hy vọng con em của mình tiến bộ trong việc học hơn năm cũ. Nhưng trong số các em học sinh, thì không phải tất cả các em đều có tâm trạng giống nhau. Trong số học sinh ấy, có những em vừa được nhận vào trường tuyển công lập; Có em vừa được học bổng vào học ở các trường tư mắc tiền; Có em vừa lên bậc trung học năm đầu tiên. Chính vì thế mà các em có cảm giác khác nhau: Hồi hộp, lo âu, rụt rè, và cô đơn nhiều khi nó kéo dài cả hàng tuần, hay hàng tháng sau ngày tựu trường.
Niên học mới bắt đầu bằng những thầy cô mới, bạn bè mới và bài vở cũng mới. Khiến nhiều em cảm thấy chới với, sau khi các em đã được nghỉ vài tháng hè không ngó ngàng gì đến sách vở. Chính vì lý do ấy mà ngay tháng đầu của niên học mới đã khiến cho một số em thấy học lực của mình bị đuối kém, rồi đâm ra chán học. Nếu thầy cô cùng cha mẹ không nhanh chóng nhận ra được điều đang xảy ra trong trí óc của các em, thì hậu quả thật khó lường sau này.

Niên học mới. Các em sẽ có những bạn mới, hay nói khác đi là các em sẽ chịu ảnh hưởng từ nhiều người bạn mới. Bạn tốt, bạn xấu lẫn lỗn, và không ít thì nhiều các em bị chi phối thời giờ cho các việc quen biết ấy. Khiến cho việc học ngày càng bị thách đố nhiều hơn. Trong trang học sinh này xin được đề cập đến bạn học cùng lớp, sự ảnh hưởng của bạn bè đối với việc học hành của các em học sinh, hầu chia sẽ những ưu tư của các bậc phụ huynh.

Trước hết, xin quí vị phụ huynh thử hỏi con mình xem đã quen, đã biết được bao nhiêu người trong lớp học. Ai là những người mà em thấy học hành giỏi, điểm cao trong lớp. Cách đi đứng, ăn nói, cách trình bày, và đức hạnh của người bạn đó có được mọi người qúy mến hay không. Những câu hỏi kể trên chỉ là bước sơ giao giúp cho các em biết về những sự việc chung quanh có thể ảnh hưởng đến việc học sau này của các em. Chúng ta hãy đợi cho con mình kể ra một số tên tuổi của bạn bè của nó. Điều mà tôi chắc chắn là các em có thể nhớ và trả lời cho quí vị phụ huynh về tên và ngày sinh nhật của bạn bè của nó. Còn các điều khác thì còn tùy vào tình trạng thân thiết của tình bạn bè. Thí dụ như về gia cảnh: Cha mẹ, anh chị em. Về địa chỉ, số điện thoại. về nghề nghiệp của cha mẹ, anh chị em. Thường thì bây giờ các trẻ chơi với nhau đâu cần biết đến cha mẹ, anh em của nhau.

Điều mà cha mẹ lo lắng nhiều nhất là chính cái điểm này. Thường thì các em học sinh ở tuổi từ lớp 10 trở lên, hay xin cha mẹ cho đến nhà bạn bè dự sinh nhật hay đi chơi và nhiều khi để học nhóm. Cũng có khi qúy vị phụ huynh chở và đón con em của mình đến tận nơi, nhưng cũng nhiều vị để con em mình tự do đi về một mình, và từ đó thành thói quen không còn lưu tâm đến những giao du bạn bè của nó nữa.

Cách đây độ 10 năm, chúng tôi còn một đứa con gái út, học bậc trung học, nó cũng thường xin phép tôi cho đi dự sinh nhật bạn của nó. Câu đầu tiên tôi hỏi thường là về gia cảnh của bạn bè của nó. Nếu như nó không biết về gia cảnh của bạn bè của nó, thì tôi kết luận tình bạn ấy của nó đâu đã đến nỗi thân thiết, mà phải đi dự sinh nhật ấy. Tôi cho rằng đấy chỉ là bè chứ chưa phải là bạn. Và nếu chỉ là bè, thì cũng không cần tốn phí thời gian nhiều như thế cho tình bạn. Có lúc nó cho rằng tôi khó tính, và hỏi ngược lại tôi định nghĩa thế nào là tình bạn. Tôi bèn kể cho nó nghe câu chuyện về tình bạn. Ngày xưa có hai người chơi rất thân thiết với nhau. Họ dắt nhau lên núi tìm vị thiền sư, làm chứng giám cho tình bạn của họ. Khi đã gặp vị thiền sư, họ bèn xin làm lễ kết tình huynh đệ, anh em. Nghe họ nói xong, vị thiền sư mỉm cười và kể cho họ nghe một câu chuyện như sau: Ngày xưa, có một ông thợ săn, có hai con chó săn. Chúng qúy mến nhau lắm, suốt ngày quấn quít bên nhau, đùa giỡn với nhau, và tránh gây thương tích cho nhau. Bỗng một hôm người thợ săn cùng hai con chó đi săn, đi lạc vào một sa mạc. Hết nước, thức ăn cũng chẳng còn. Trong cơn đói khát và mệt lả ấy. Bỗng từ xa xuất hiện một cục xương khô, thế là hai con chó cố hết sức chạy về phía cục xương. Vì cả hai cùng đói, lên chúng đã giành giật và cắn xé nhau. Máu chảy đầm đìa và kết cục cả hai con chó đều chết về cục xương khô ấy. Nhà thiền sư kết luận câu chuyện bằng câu nói: “Hai anh hãy về mà suy nghĩ thật kỹ về tình bạn của mình, xem có hơn được hai con chó lúc đói hay không. Rồi hãy đến đây, ta sẽ làm lễ kết nghĩa anh em cho”.

Ngoài ra còn nhiều thứ chi phối khác như các trò chơi điện tử, điện thoại là những thứ là hại sức khỏe và mất thời gian nhiều nhất trong các em học sinh cấp II. Kỷ luật gia đình lỏng lẻo, và ngay cả học đường cũng thế, sẽ khiến cho việc học của các em bị yếu kém hơn. Ở cái tuổi dậy thì này, các em hầu như muốn tự mình quyết định mọi công việc cá nhân, nhưng lại thiếu trách nhiệm về hậu quả do mình gây ra, hay bộc lộ tâm sự khi sự việc đã quá trễ. Chính vì sự thiếu kinh nghiệm sống này, mà các bậc phụ huynh cần phải chú ý đến con cái của mình nhiều hơn.

Nhiều cha mẹ cũng biết rõ sự việc, nhưng vì công việc làm ăn, nên thời gian gần gũi để trò chuyện với con của mình ít khi thực hiện được. Đã thế nhiều vị còn hò hét con cái khi chúng lầm lỗi, thay vì phải giải thích lỗi lầm chúng được hiểu. Khổng Tử có câu:

“Chiều con quá, con hư. Tiền của dư, con hỏng”.

Nếu thế thì chúng ta phải khuyên bảo con cái cách nào? Trước hết chúng ta cần phải khuyên chúng học cùng chúng ta, về những cách sống, cách làm việc, cách ăn, cách nói chuyện, cách đi đứng. Bằng những cách thế cùng làm việc, cùng suy nghĩ, và nhất là làm gương sáng, những việc làm bác ái, hy sinh, nhường nhịn.

Chúng ta khuyên con cái học cùng thầy cô giáo, chăm chỉ làm bài tập, chịu khó liên lạc và nhờ thầy cô giải thích cho những gì đã học mà không hiểu rõ bài học.

Chúng ta khuyên con cái học cùng bạn bè tốt, ngoan và giỏi. Vì đời xưa có câu: “Học thầy không bằng học bạn”. Có được bạn học giỏi, thì con cái chúng ta có gương sáng mà noi theo, cũng như sẽ nhận được nhiều sự giúp đỡ về tinh thần cũng như về học vấn.

Học sinh Công Giáo cũng lên học cùng với Thầy Giêsu, vì Thầy giáo Giêsu hiền lành, khiêm nhường và tràn đầy tình thương mến. Học cùng Thầy Giêsu, các em sẽ nhận được 7 ơn của Đức Chúa Thánh Thần. Trong bẩy ơn đó các em sẽ nhận được những ơn thần trí khôn ngoan, thông hiểu, thần trí lo liệu và sức mạnh, thần trí suy biết và đạo đức. Ơn kính sợ Chúa.

Học hành rất cần sự chuyên cần, vì “Văn phải ôn. Võ phải luyện” thì mới giỏi và tinh thông được. Nói như thế sự đi học là điều cần thiết giúp con trẻ trở nên người hữu ích cho xã hội và giáo hội. Chính vì thế các học sinh cần được nâng đỡ từ gia đình, học đường, xã hội, quốc gia và giáo hội.
Trước khi học văn thì con trẻ cần phải được huấn luyện về lễ nghĩa, để khi học thành công, các em biết nhớ đến công ơn của cha mẹ, thầy cô, cùng mọi người đã giúp em thành tài. Chính lúc thành công ấy, các em sẽ góp tài sức để phục vụ cho tha nhân, cho xã hội, và cho lớp trẻ hậu thế mai sau.

Cầu chúc các em tràn đầy sức khỏe, quyết tâm học tập để mang lại vẻ vang cho dân tộc Việt Nam.

Thầy Giáo Trường Dòng.

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.