Nắng Yên Chiều Lạ

Mây chiều giăng thật thấp
Mấy con chuồn chuồn bay
Nắng cuối ngày xiên đất
Nhè nhẹ gió heo may

Ôi! Cánh hoa vừa nở
Hương sắc đậm xuân hồng
Bước đời duyên gặp gỡ
Sóng nhẹ nước đầy sông …

Tuổi ngày xưa liến khỉ
Sao mình không gặp nhau
Khỉ nay già thùy mị
Lại quyến luyến tình trao!?

Em mặt hờn mặt giận
Ghét cảnh cũ người xưa
Tình tuổi thơ đã mất
Xóa dấu vết trời mưa…

Mây buổi chiều thật thấp
Em cách xa ngàn xa
Ta đứng yên nhìn đất
Hình như một cành hoa

Khỉ buồn làm mặt giận
Ta ít lời nói năng
Tuổi mười lăm đã mất
Nắng chiều cũng sắp tàn
Em đếm từng đêm lẻ
Giấc nặng trở trăn tình
Chiều một mình quạnh quẽ
Ta nhìn trời lặng thinh

Thy Lan Thảo

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.