SỰ MẦU NHIỆM CỦA LÒNG QUAN TÂM

Bạn có bao giờ tự sống tách mình khỏi những người xung quanh , nhất là khi bạn vừa trải qua một cơn khủng hoảng hay nỗi thất vọng não nề ? Trong cuộc sống chúng ta cần nương tựa vào nhau , quan tâm đến nhau bằng sự ấm áp của trái tim biết đồng cảm , sẻ chia . Chúng ta sẽ chẳng bao giờ vượt qua được buồn đau bằng cách dựng lên rào chắn xung quanh mình .

” Một người đàn ông có vợ qua đời vì căn bệnh ung thư . Ông tuyệt vọng chán chường và chỉ muốn sống một mình. Ông rút lui khỏi đời sống xã hội và từ bỏ mọi sinh hoạt mà cả hai vợ chồng đã cùng tham gia trong nhiều năm . Sau giờ làm việc ông đi thẳng về căn nhà trống trải của mình , khước từ mọi lời mời của bạn bè và đồng nghiệp. Thú tiêu khiển duy nhất của ông là xem ti vi và làm việc trong cái xưởng nhỏ dưới tầng hầm của mình .

Mối liên hệ của ông với xã hội thu hẹp cho tới khi bạn bè hoảng sợ khi thấy cuộc sống của ông chẳng khác gì một kẻ ẩn dật . Một người bạn ghé thăm ông với ý định là sẽ mời ông đến nhà mình dùng cơm tối vào hôm sau . Hai người bạn già ngồi thoải mái trong chiếc ghế bành đặt cạnh một lò sưởi ấm áp. Người bạn mở lời mời và khuyến khích ông nên để cho mọi người san sẽ nỗi đau . Ông đáp lại rằng ông chỉ thấy đỡ đau buồn hơn khi không ở gần người khác , bạn bè chỉ càng khơi gợi lại nỗi đau trong ông , hơn nữa với ông bây giờ đi ra ngoài quả thật là một việc khó khăn.

Cả hai ngồi im lặng một lúc trước lò sưởi , mắt chăm chú nhìn vào đống củi đang rực cháy trong lò. Và rồi người khách làm một việc bất thường , Ông đứng dậy lấy cây cời than , thò vào trong lò sưởi khều ra một cục than hồng đang cháy rực và để ở một góc riêng biệt , chẳng nói lời nào . Cả hai ngồi yên nhìn cục than đang cháy đỏ từ từ tàn lụi đến khi chỉ còn lại một đụn tro xám đen . Sau vài giây , người đàn ông đau buồn quay sang nhìn bạn mình và nói ” Tôi hiểu ý Anh rồi ! tối mai tôi sẽ đến nhà anh dùng cơm tối”

Sự mầu nhiệm của lòng quan tâm có thể làm thay đổi những linh hồn tuyệt vọng và lạc lối trong nhiều năm trời , nó giúp chúng ta sống tốt hơn , biết yêu người , yêu đời và biết trân trọng chính bản thân mình . Chúng ta không thể nào hạnh phúc khi sống đơn độc . Chiếc lá cần cành cây , cành cây cần thân cây, thân cây cần rễ cây và rễ cây thì cần những phần còn lại của cây . Con người chúng ta cũng vậy cần liên kết lại với nhau để tồn tại . Chính trong sự liên kết của tình yêu thương ấy , chúng ta mới tìm thấy nguồn vui sống .

Những ảnh hưởng của bạn với cuộc sống của người khác dù bạn có nhận thấy hay không là vô hạn . Bạn có thể không bao giờ biết được sức mạnh của tình yêu thương mà bạn trao cho người khác .

Thật xúc động khi biết rằng trên thế giới vẫn còn rất nhiều người vui vẻ trao tặng ta một cái chạm tay yêu thương , một vòng tay ấm áp hoặc đôi tay biết kiên nhẫn lắng nghe . Họ giống như những thiên thần nâng ta dậy khi đôi cánh của ta quên đi cách bay .

Tình yêu đó giống như đốm lửa một khi được nhóm lên sẽ mãi mãi tỏa sáng không bao giờ lụi tắt .

Sưu tầm

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.