Thánh Ca: Tôi Không Còn Cô Đơn -Trình bày: Ca Sĩ Như Ý

Tôi Không Còn Cô Đơn -pdf

Tôi không còn cô đơn buồn khô héo bên dòng đời

Tôi không còn cô đơn mặc cho năm tháng trôi xuôi

Tôi không còn cô đơn dù rằng bờ vai vất vả

Chuyện lòng ngổn ngang mấy ngả, lênh đênh tìm một mái nhà.

Tôi đã gặp niềm vui từ khi lắng nghe lời Người

Tôi đã gặp niềm vui bừng lên trong đáy tim tôi

Tôi đã gặp niềm vui từ ngày tình yêu sáng tỏ

Mở rộng hồn tôi bé nhỏ, dắt tôi đến miền tôi mơ.

Chúa đã dạy tôi, yêu Chúa yêu người

Chúa đã dạy tôi yêu người như chính thân tôi

Tình yêu chân chính (thiệt hơn không tính)

Vì nghĩa quên mình, (nghĩa trọng lợi khinh)

Còn gì cao quý bằng tình yêu biết hy sinh.

(Nỗi vui thiên đình)

Chúa đã dạy tôi nhân ái công bình

Manh áo hạt cơm vui buồn chia sớt cho nhau

Nhìn nhau không nói (tình không biên giới)

Mà ý khôn vơi (biết bao là vui)

Còn đâu buồn cô đơn nữa người ơi.

Tôi yêu người anh em cùng tôi sống chung hằng ngày

Tôi yêu người chưa quen từ phương nào đến nơi đây

Không quên lời dạy xưa mọi người là con Chúa cả

Thì dù ngược xuôi tất tả những xum họp một mái nhà.

Tôi yêu người nông dân làm bông lúa lên vàng trời

Tôi yêu người công nhân làm cho nếp sống thêm tươi

Noi gương người khi xưa làm thợ mà vui vất vả

Một người hòa chung tất cả nghĩa anh em cùng một cha.

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.